Thứ Ba, 2 tháng 6, 2026

SỰ CÔ ĐƠN

 SỰ CÔ ĐƠN

Duy Sac

Sự cô đơn đang gồng mình trong đêm tối

Không có gì cả ngoài những âm thanh của tiếng quạt gió

Những tiếng kêu của rèm cửa bị gió thổi bay


Lũ gián tán tỉnh nhau , tiếng loạng xoạng tìm mồi của bầy chuột cống

Có một sự cô đơn kinh tởm

Nó ghê sợ hơn cả bóng đêm


Nó kinh hoàng hơn những cơn ác mộng

Nó đó

Chính là nó

Nỗi cô đơn sẽ biến một con người mạnh mẽ trở nên yếu đuối và hèn nhát


Nó sẽ khiến cho một kẻ đã từng kiêu ngạo phải gục ngã

Nó sẽ làm cho tâm trí chúng ta bị ngục tù

Kinh khủng quá


Nỗi cô đơn nó cứ về lảng vảng

Trong tư duy của một kẻ cô đơn


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

 BÓNG ĐÊM DẰN VẶT

Duy Sac 2014

Tình yêu là một thứ quái đản và kỳ lạ nhất trên đời

Nó tàn phá cuộc đời con người một cách kinh khủng

Nó bào mòn tâm trí người ta đến mức không thể nào giải thích được. 

Nó là một thứ ác mộng của thế gian này

Chỉ có những ai từng yêu chân thành mới cảm nhận được,

Chỉ có những ai từng bị thất tình mới cảm nhận cái khủng khiếp của tình yêu.

Hắn , một kẻ lụy tình, đã tự hủy hoại chính mình 

Chỉ vì hai tiếng Em ơi!

Bềnh bồng cơn say, hắn kêu gào trong đau khổ

Sự tan vỡ của một gia đình mà hắn từng dày công gầy dựng

Trong phút chốc tan tành như những mảnh sành trên nền đất

Quằn quại, hắn cười

Cơn đau càng thắt lại

Dường như trong trái tim bắn có ngàn vết kim châm

Hắn cảm thấy như ai đó đang bóp ngẹn nơi cuống họng

Hắn vồ lấy chai rượu và tu một hơi

Hắn nằm vật xuống nền nhà như một chiếc bao gạo bị người ta ném xuống

Đau khổ, đắng cay và sự nhục hèn

Hắn, một gã đàn ông đầy bản lĩnh

Bỗng chốc trở thành một kẻ yếu hèn

Trong nước mắt giàn dụa

Hắn tự hỏi rằng

Ta phải sống sao đây?

Cúp điện!

Hắn nhìn chằm chằm vào đóm thuốc

Thứ ánh sáng hoang đường mà nhiều kẻ cô đơn luôn thèm thuồng nó

Hắn rít một hơi dài

Hắn nằm vật lên chiếc ghế sô pha

Hai tay buông thõng xuống

Hắn nhìn lên trần nhà trong bóng đêm mù mịt

Làn khói trắng tỏa ra bềnh bồng đưa hắn về cái chốn phiêu linh

Hắn cười!

Khà khà khà

Hắn gằn giọng với một vẻ gì ghê gớm lắm

Đời ta! Đời ta! Ha ha ha

Hắn không sao giải thích cho những dòng nước mắt cứ tuôn ra

Thỉnh thoảng tim hân lại nhói lên

Nơi cổ họng hình như có cái gì đang nghẹn lại

Hắn cố lấy cái thứ quái đản đó ra khỏi người mình mà không được

Hắn ho, ho vì sặc khói thuốc quá nhiều

Hắn nấc, tiếng nấc càng to dần

Mà hắn nấc vì điều gì

Hắn cũng không hề biết

Hắn ngồi bật dậy, hai mắt lại nhìn chằm chằm vào điếu thuốc

Hắn lại cười

Nụ cười của hắn vô cùng kỳ lạ

Nhếch mép một cái, hắn cười

Cứ như vậy, hắn lập đi lập lại hành động đó

Hắn nhìn xung quanh

Nhưng không có ai

Hắn lần mò trong bóng tối

Căn phòng trọ âm u

Những nhà xung quanh họ đã đều đi ngủ

Hắn quờ quạng bước đi

Vô tình mảnh sành đã cứa vào chân của hắn

Máu chảy ra 

Hắn cảm giác có gì đó ướt dưới chân mình

Hắn lấy tay quệt lên và liếm láp

Hắn cười!

Hắn cứ cười như vậy suốt hàng giờ

Mà hắn đang cười ai

Hắn cười chính hắn

Kẻ háo danh, háo thắng bị cuộc đời dập cho một phen điêu đứng

Hắn lại nằm vật xuống chiếc ghế sô pha

Than rằng 

Hết rồi sao? Chẳng lẽ hết thật rồi sao?

Mà hắn có mất gì đâu mà hết

Hắn chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng

Hắn từng phá của gia đình biết bao lần

Hắn có tội vô cùng lớn nhưng mà hắn nào đã nhận ra

Cô ấy, người con gái đã hy sinh cả thanh xuân của mình để yêu thương hắn

Nhưng rồi cô ấy phải buông tay trong sự đắng cay và bất lực

Hắn bỗng gào to lên như kẻ điên loạn

Em ơi!

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà mãi đến hôm nay hắn mới thốt nên lời

Em ơi!

Hắn chợt nhận ra mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá

Đó là tình yêu

Tình yêu của cô ấy đã giành cho hắn

Cô ấy đến với hắn không hề có một danh phận nào

Chưa từng được khoác lên mình chiếc áo cưới

Thế nhưng hắn đã đối xử với người ta vô cùng tệ bạc

Hắn lại gào to lên

Em ơi! 

Hắn sắp điên rồi

Hắn lại châm thêm điếu thuốc

Hắn cứ nhìn những làn khói bay lên

Hắn cười , hắn cười mãi mà lần này hắn mới hiểu là hắn cười ai

Hắn cười chính hắn

Hắn quay sang khinh bỉ chính mình

Một kẻ ba hoa giả nhân giả nghĩa

Một kẻ lưu manh, bội bạc, lừa tình

Hắn lại nhớ về cô ấy

Hắn lại kêu lên hai tiếng Em ơi !

Hắn điên cuồng bấm điện thoại gọi cho cô ấy

Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời

Hắn lại nằm vật ra chiếc ghế sô pha

Hắn nhìn lên trần nhà và lại khóc

Điện sáng

Căn phòng hiện lên trước mắt hắn cả một đống hội độn

Với mảnh sành, mảnh chai, mọi thứ vứt tứ tung , vỡ nát

Hắn cầm tấm ảnh của cô ấy lên và nói

Em ơi!

Từ đó về sau, hắn đã đi đâu mất

Cả khu nhà trọ không còn nghe thông tin về hắn nữa

Họ chỉ biết rằng ở trong căn phòng đó

Từng tồn tại một tình yêu

Của hai kẻ cô đơn

Nhưng họ đã sống hết mình với tình yêu đó

Mặc dù đời chế giễu đem pha.

ĐÃ TỪNG

 ĐÃ TỪNG

Đã từng anh rất yêu em

Đã từng anh có xem em nhân tình

Đã từng có lúc tâm tình

Đã từng hai đứa chúng mình hẹn nhau

Đã từng có những buồn đau

Đã từng cãi vã cùng nhau rất nhiều

Đã từng thắm thiết yêu nhiều

Đã từng có một tình yêu nồng nàn

Đã từng chung mọi gian nan

Đã từng chung tiếng thở than cuộc đời

Đã từng du lịch nhiều nơi

Đã từng chung bước đi chơi mọi miền

Đã từng khấm khá bạc tiền

Đã từng ôm những muộn phiền khó khăn

Đã từng chung một bữa ăn

Đã từng có lúc cằn nhằn giận nhau

Đã từng chia sẻ buồn đau

Đã từng nhiều lắm đượm màu yêu thương


Sac2017

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

TIN VÀ TƯỞNG

 TIN VÀ TƯỞNG

Tin vào Phật Pháp vô biên

Đời ta sẽ biết sống hiền sống ngay

Tâm hồn nhẹ nhõm mỗi ngày

Người đời quý mến chẳng ai thù hằn


Niềm tin phải ở trong tâm

Không từ cửa miệng nói năng bề ngoài

Giữ tâm không giận hờn ai

Không gieo tiếng ác với người không ưa


Niềm tin không phải trò đùa

Tin là không được cân đo so bì

Tấm lòng vun đắp từ bi

Thương yêu chia sẻ không vì lợi tư


Một câu tụng niệm Nam Mô

A Di Đà Phật rất là linh thiêng

Họa đi, phúc sẽ đến liền

Tinh thần nhẹ nhõm an yên vô cùng


Một câu niệm Phật trong tâm

Bình an may mắn luôn gần cạnh bên

Tình thương đầm ấm gia đình

Anh em hòa thuận tình thân dạt dào


Phật trời ở tận trên cao

Nhưng Phật nhìn thấu chẳng bao giờ lầm

Việc gì cũng phát từ tâm

Tâm sao đời vậy chẳng lầm được đâu


Cầu Phật chưa hẳn được giàu

Nhưng lòng hướng Phật cũng đâu có thừa

Niềm tin không thể bán mua

Tâm ta có Phật tức là biết tu


Tu tâm sẽ có tâm từ

Từ tâm sẽ gặp tâm từ khắp nơi

Niềm tin vào Phật vào Trời

Tâm ta hướng thiện nên đời bình an.


Duy Sac

HẠNH PHÚC KHI YÊU

 HẠNH PHÚC KHI YÊU

Duy Sac

Yêu là phước một đời người có

Dù thế nào cũng phải cố yêu

Yêu cho khổ cho cay cho đắng

Yêu cho mình xứng đáng được yêu


Tình nó lắm nẻo đường lắt léo

Không ai ngờ có những khúc quanh

Lắm hố sâu ẩn nấp vô hình

Ta mù quáng là lao xuống hố


Tình yêu đẹp bởi vì nó đẹp

Chỉ khi yêu ta mới nhận ra

Không ai giống ai khi yêu cả

Mỗi cuộc đời là mỗi cuộc tình


Nên không thể đem ra so sánh

Rằng yêu là phải thế này cơ

Ai trong cuộc của mình sẽ hiểu

Yêu giống nhau là ở đắng cay


Yêu sẽ buồn lắm lúc chia tay

Khi lỗi hẹn nhiều lần không đến

Lúc hờn gen chiếm hữu cho mình

Rồi nhung nhớ âm thầm cô quạnh


Tình yêu đẹp cho ta sức mạnh

Cho ước mơ phấn đấu vươn lên

Cho tình thương nảy nở nhiều thêm

Cho ta thấy cuộc đời tươi đẹp


Ai chưa yêu nên thử một lần

Để cho biết thế nào là khổ

Ta sẽ thấy yêu là hạnh phúc

Bởi yêu cho ta biết hy sinh.

VÌ TÌNH YÊU

 VÌ TÌNH YÊU

Duy Sac

Con gái yêu bằng tai

Con trai yêu bằng mắt

Chẳng qua là cảm xúc

Chứ ai nào yêu ai


Yêu là phải điếc tai

Yêu là mù hai mắt

Yêu không bằng cảm xúc

Yêu bằng chính con tim


Yêu là dám hy sinh

Yêu không lo chờ đợi

Yêu là luôn tin tưởng

Yêu bằng lòng thủy chung


Người xưa yêu một đời

Chỉ bằng một câu hứa

Người nay yêu một ngày

Chỉ bằng một nỗi buồn


Tình yêu đẹp vô cùng

Không có gì sánh được

Người ta hy sinh hết

Cũng vì một chữ tình


Yêu phải chăng ngu muội

Hay yêu là u mê

Thực ra không phải thế

Yêu là một phép màu


Tình yêu rất thương đau

Một khi đã thương nhau

Giang sơn có thể sụp

Ngai vàng có thể bay


Yêu vớ va vớ vẩn

Vài ba bữa giận hờn

Ngồi cân đo đong đếm

Hay là ta yêu lầm


Tình yêu không hề sai

Người yêu luôn luôn đúng

Một khi đã thực yêu

Người ta quên tất cả


Ai đã từng yêu ai

Chắc là từng đắng cay

Đắng cay là tình đẹp

Tình đó mới là tình


Yêu như mạng xã hội

Bằng tâm lý rẻ tiền

Bằng mấy câu triết lý

Là loại tình bỏ đi


Yêu cho khóc sầu bi

Yêu cho đời tan nát

Yêu cho bại gia phong

Yêu hủy luôn sự nghiệp


Yêu nó là như vậy

Nên đời đau vì tình

Dám yêu là dám chịu

Tình yêu là muôn thu

CẢM XÚC

 CẢM XÚC 

Duy Sac

Những cảm xúc rẻ mạt

Cũng gọi là tình yêu

Đời bây giờ nhạt nhẽo

Yêu cứ như trò đùa


Mạng xã hội xúi dục

Cho người ta bỏ nhau

Để họ tìm cảm xúc

Để thỏa mãn cái tôi


Những tình cảm lứa đôi

Ngày nay như trò chơi

Chỉ toàn là khóc lóc

Chỉ toàn những hận thù


Ôi tình yêu thiêng liêng

Nay người ta rao giảng

Giống như là tiếp thị

Những món hàng chợ trời


Bảo sao không hạnh phúc

Bảo sao nhiều chia ly

Cũng do tin trên mạng

Tin những điều vu vơ


Tin rồi xong tưởng tượng

Tin xong rồi lơ mơ

Mình nghĩ là mình đúng

Thế là sống bơ vơ

LƯƠNG TÂM

 LƯƠNG TÂM 

Duy Sac 

Cuộc đời có được bao năm

Làm sao ai biết bao năm đời mình

Tùy theo số phận của mình

Tới ngày tới tháng là mình đi thôi


Còn chơi hãy cứ việc chơi

Còn yêu hãy cứ yêu người thiết tha

Mặc cho người có yêu ta

Chỉ cần ta biết là ta yêu người


Đi thì ai cũng đi thôi

Nhưng nó phải đến đúng ngày mới đi

Chứ nào có phải dễ đi

Nhiều người dù muốn chẳng hề được đâu


Tu tâm dưỡng tính làm đầu

Đạo đức tu dưỡng chẳng bao giờ thừa

Tài năng là phúc đời ta

Tiền bạc là đức của ta tạo thành


Chỉ cần đừng sống lưu manh

Lừa thầy, phản bạn, lừa tình với ai

Thì dù đời ngắn hay dài

Ta vẫn thanh thản sống vui với đời


Hãy luôn tin ở Đạo Trời

Trời cho, rồi lại lúc trời lấy đi

Hơn thua cũng chẳng được gì

Được, mất cũng thế có chi bận lòng


Chỉ cần ta biết đục trong

Đừng làm việc trái lương tâm của mình

Phải luôn gìn giữ chữ tình

Bởi tình mà mất, đời mình bỏ đi

VUI SỐNG

 VUI SỐNG

Duy Sac

Tại sao lại phải buông xuôi

Khi ta vẫn có những người thương yêu

Tại sao cứ phải buồn nhiều

Khi ta cũng vẫn thương yêu mọi người


Tại sao không nở nụ cười

Để cùng hạnh phúc với người yêu thương

Tại sao không cố mà vươn

Bởi ta vẫn có tình thương mọi người


Ai rồi cũng sẽ già thôi

Giàu sang cũng sẽ đến hồi trắng tay

Có ai sống mãi đời này

Tại sao ôm nỗi đắng cay làm gì


Buồn kia có lợi ích chi

Đau kia cũng chẳng có gì giúp ta

Buồn đau hủy hoại tâm ta

Thôi thì quên hết để ta nhẹ lòng


Nhẹ lòng mới sống thong dong

Nhẹ lòng ta mới mở lòng yêu thương

Nhẹ lòng để biết vô thường

Ta vui ta sống con đường của ta.

NƯỚC MẮT GIAI NHÂN

 NƯỚC MẮT GIAI NHÂN

Duy Sac

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng

Nước mắt nàng rơi lụy anh hùng

Cho nên nhiều kẻ yêu cuồng dại

Hủy hoại công danh, hủy hoại đời


Một tướng công thành vạn cốt khô

Cũng không thoát khỏi nụ cười nàng

Giang sơn nghiêng ngả vì nữ sắc

Cơ đồ sụp đổ bởi mỹ nhân


Đừng tưởng nữ nhi là nhu nhược

Có những ánh nhìn sắc hơn dao

Nụ cười bí hiểm gươm đao ẩn

Anh hùng chết cũng chẳng hiểu sao


Anh đây bất tài và vô dụng

Nhưng cũng từng say một nụ cười

May mà không có gì để mất

Nếu có bây giờ chắc cũng tan


Trời sinh nhân loại là như vậy

Âm dương phối ngẫu vốn thường tình

Lẽ thịnh hay suy là quy luật

Chẳng có gì sai lúc đã yêu


Yêu thôi đừng lụy cho nó khổ

Bởi ai cũng nghĩ tốt cho mình

Cả hai nếu thấy không còn lợi

Tự động chia xa vậy là xong


Khi yêu ai cũng mong hạnh phúc

Nhưng giấc mơ kia có dễ đâu

Cưới nhau người ta còn bỏ được

Nên dở dang tình có là chi

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

 CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Duy Sac

Anh chỉ tiếc mình không theo Đạo

Thế cho nên chưa hiểu tình em

Tình yêu ấy xem như chưa có

Kể từ ngày em quyết rời đi


Tình dang dở là tình yêu đẹp

Nghe người ta hay nói vậy mà

Nhưng anh nghĩ tình nào mà đẹp

Khi đôi mình đau đớn một đời


Giáng Sinh đến chắc em vui lắm

Riêng với anh cũng rất bình thường

Anh hy vọng em luôn hạnh phúc

Mặc kệ anh một kẻ lang thang


Anh không dám tìm tình yêu mới

Vì anh lo đi lại lối mòn

Nên anh vẫn cứ thương em vậy

Chắc Chúa Trời cũng hiểu lòng anh

TÌNH XA

 TÌNH XA

Duy Sac

Mười năm xa cách lòng nhung nhớ

Bao nỗi yêu thương giữ trong tim

Một lòng chung thủy không thay đổi

Gửi trọn tin yêu đến với người


Khó khăn gian khổ ta nào ngại

Cũng vì giấc mộng ở tương lai

Một ngày nào đó thành sự nghiệp

Ta sẽ đàng hoàng đến cùng ai


Cuộc đời là vậy, mơ là vậy

Ai có đâu ngờ những đổi thay

Công danh phút chốc thành mây khói

Sự nghiệp không thành ta trắng tay


Người thương nuốt lệ buồn cô quạnh

Ta mãi lang thang giữa chông chênh

Tình em cao đẹp như trăng sáng

Tình ta soi rọi thế nhân sầu

CHỜ NHAU

 CHỜ NHAU

Duy Sac

Tình yêu không thể nói bằng lời

Nó là một thứ rất lạ đời

Hồn ta bay bổng khắp nơi

Phiêu du đủ khắp mọi nơi cõi trần


Người yêu lại chẳng phải người thân

Thật là xa lạ nhưng rất gần

Quý người như quý bản thân

Thương người như thể thương thân của mình


Yêu cho ta có thêm nghị lực

Tình làm mình phấn đấu nhiều hơn

Mặc dù có giận với hờn

Nhưng mà không thấy cô đơn đêm về


Tình trong sáng không hề vụ lợi

Yêu vô tư say đắm hồn nhiên

Chữ tình gắn với đồng tiền

Chỉ mang cay đắng muộn phiền cho nhau


Yêu chưa hẳn đã thành chồng vợ

Hôn nhân là cái nợ trả vay

Tình yêu trên cõi đời này

Cho người ta những tháng ngày mộng mơ


Tình yêu xây đắp những vần thơ

Để lòng người mãi hoài nhung nhớ

Kiếp này không được lại chờ

Kiếp sau tiếp tục giấc mơ ái tình