Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

UỐNG RƯỢU

 UỐNG RƯỢU

Duy Sac

Ai từng uống rượu chưa say

Ai từng uống rượu mà cay cú đời

Ai từng uống rượu thảnh thơi

Ai từng uống rượu khóc cười thế gian


Ai từng uống rượu cô đơn

Ai từng uống rượu thả hồn cùng thơ

Ai từng uống rượu mộng mơ

Ai từng uống rượu nghi ngờ lẫn nhau


Ai từng uống rượu vì đau

Ai từng uống rượu để cầu niềm vui

Ai từng uống rượu ngậm ngùi

Ai từng uống rượu để nguôi nỗi buồn


Ai từng uống rượu để hờn

Ai từng uống rượu để khôn không còn

Ai từng uống rượu thấy ngon

Ai từng uống rượu thấy toàn đắng cay


Mời ai uống rượu đến đây

Ai cùng ai uống để say kiếp người.

NGÀY CUỐI NĂM

 NGÀY CUỐI NĂM

Duy Sac 

Một năm lại hết nữa rồi

Thời gian cứ thế mãi trôi miệt mài

Hôm qua còn trẻ còn oai

Hôm nay tóc bạc, u hoài tâm tư


Tuổi già thân xác mệt nhừ

Không còn hứng thú ganh đua với đời

Chẳng buồn thèm khát vui chơi

Bởi vì mình đã hết thời bon chen


Nghĩ về năm tháng nhọc nhằn

Còn bao mơ ước dở dang chưa thành

Buồn cho một thuở tóc xanh

Ăn chơi lãng phí hết thời thanh xuân


Người ta công toại danh thành

Ông này, bà nọ hiển vinh họ hàng

Ta giờ vẫn mãi lang thang

Xuân về tâm trạng bẽ bàng tủi thân


Bi quan sa sút tinh thần

Sáng say chiều sỉn chỉ ăn xong nằm

Ban đêm lặng lẽ nhìn trăng

Hy vọng sẽ được chị Hằng xuống chơi


Riết rồi người chẳng ra người

Y như một kẻ dở hơi điên khùng

Trong đầu cứ nghĩ lung tung

Khiến cho bè bạn họ hàng lánh xa


Mà mình đâu đã có già

Chắc ăn chơi quá nên tàn đó thôi

Tuy rằng tóc có bạc rồi

Nhưng mà dáng vẻ bảnh trai vẫn còn


Hay do mình quá bi quan

Cho nên tâm trạng nó buồn thế thôi

Sang năm là vận mới rồi

Số mình chắc chắn sẽ tươi lên liền


Theo như quẻ bói Tất Niên

Năm sau mình có nhiều tiền lắm đây

Khỏi lo ba bữa mỗi ngày

Quanh năm nhàn hạ vui say rượu chè


Nghĩ mà cảm thấy vui ghê

Thôi thì ta chúc xuân về An Khang

Chúc người muôn sự bình an

Phú quý sung túc giàu sang mọi nhà.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

MỖI NGƯỜÌ

 

Mỗi người là một cuộc đời

Cho nên câu chuyện mỗi người khác nhau

Không ai biết trước thế nào

Chỉ biết cố gắng làm sao đừng buồn


Mỗi người có một quê hương

Nên không chung hướng trên đường về quê

Có người chung một miền quê

Nhưng lại ở những mái nhà khác nhau


Mỗi người có một nỗi đau

Nên không ai giống nỗi đau người nào

Đau thì cảm giác như nhau

Nhưng đau xuất phát từ đâu tùy người


Mỗi người có một nụ cười

Nên không ai giống nụ cười của ai

Cười là cảm xúc bên ngoài

Bên trong tâm trạng không ai giống người


Mỗi người là chuyện mỗi người

Ta chỉ cần biết con người của ta

Không nên xen chuyện người ta

Bởi vì như vậy thật là không hay


Ta soi ta mỗi một ngày

Để ta biết được hôm nay thế nào

Người ta dù có ra sao

Ta đừng ý kiến xen vào làm chi


Đời người rốt cuộc là gì

Đến xong rồi lại ra đi bất ngờ

Có bao nhiêu những giấc mơ

Nhưng ai thật sự đã mơ mà thành


Bên nhau là bởi chữ tình

Xa nhau là bởi do mình đổi thay

Đừng gieo cho những đắng cay

Để người được sống tháng ngày bình yên


MỖI NGƯỜI

Duy Sac 2022,

TÌNH ĐỒNG BÀO

 TÌNH ĐỒNG BÀO

Tôi lớn lên trong lòng Tổ Quốc

Đã bao năm uống nước sông Hồng

Yêu thương một dải núi sông

Người mang dòng máu Lạc Hồng đỏ tươi


Quê hương đã nghìn năm vất vả

Biết bao đời thấm máu ông cha

Thái bình trên khắp nước nhà

Chung tay gìn giữ để mà ấm no


Ai cũng có mỗi người mỗi chí

Góp sức mình vun đắp quê hương

Trao nhau muôn vạn yêu thương

Đồng bào nghĩa nặng cùng nương tựa vào


Đường phía trước dù nhiều gian khổ

Nắng phương Đông dẫn lối ta đi

Bền gan vững chí sợ gì

Quyết tâm vượt khó, việc chi cũng thành


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÊM MƯA LÊ MINH XUÂN BÌNH CHÁNH

 ĐÊM MƯA LÊ MINH XUÂN BÌNH CHÁNH

Mưa to lắm, đường đêm dài hun hút

Nước trên sông cứ cuộn rác ùn ùn

Mưa tan tác những khu vườn ươm mới

Mưa xót lòng những kẻ sống lang thang


Đêm Sài Gòn loang loáng ánh điện vàng

Những gầm cầu cuộc sống lắm gian nan

Mưa lớn quá phố ngập đầy lênh láng

Tiếng rao gì nghe giống tiếng than van


Ngoại ô lắm những xóm nghèo dột nát

Đường đang làm bùn đất bắn ngổn ngang

Những cột điện dùng dằng trong tơ nhện

Miếng bạt che nhà ổ chuột tan tành


Mưa trôi hết những nụ cười tiếng hát

Mưa xới lên cay đắng giữa cao sang

Mưa lầy lội trên lòng người nhỏ hẹp

Mưa làm cho nhiều hạnh phúc vỡ tan


Nguyen Duy Sac 2008

DÒNG NƯỚC MẮT CỦA TÔI

 DÒNG NƯỚC MẮT CỦA TÔI

Duy Sắc

Dòng nước mắt của tôi

và nụ cười của em

giấc mơ nào

cho hai ta.

Khi nước mắt đã lăn

tình chỉ còn vị mặn

ta nhìn nhau ân hận

vì mình tìm đến nhau

Dòng nước mắt xưa đâu

nó khóc vì thương nhớ

khóc vì tình mơ mộng

khóc vì yêu quá đi

Dòng nước mắt nay rơi

trôi xuôi bao kỷ niệm

tình trong veo như không

đời mong manh như sương

Nước tan thành hơi bay

khóc vì tình đắng cay

Khi khô dòng nước mắt

ta lại cùng cầm tay

cùng nhìn nhau phút cuối

rồi vĩnh viễn chia tay

Mỗi người đi một nẻo

trong chiều tàn lá bay


- Hoa Phượng Đỏ-

THĂM TRƯỜNG CŨ

 THĂM TRƯỜNG CŨ

Duy Sắc

Mưa sài gòn nặng trĩu

Tôi lang thanh cô đơn

Hàng me xanh ướt nặng

Tình người bước cô liêu


Sân trường xưa nay lạ

Chỉ mỗi gốc bàng xưa

Vài cành hoa phượng hát

Ngơ ngẫn lũ ve sầu


Trên đường xưa tấp nập

Bóng cũ chẳng tăm hơi

Áo ài thêu phù hiệu

Có phải người bạn tôi


Marie curie

Bạn ơi, trường ta đó

Giờ thầy cũ đâu rồi

Bảng đen buồn nét phấn

Ghế đá trơ ngậm ngùi


Ta đi xa muôn phương

Dẫu qua nghìn gian khó

Tình bạn vẫn còn vương

Mai đây về trường cũ

Ai kia còn nhớ thương.


SAc2002

NƯỚC NGẬP

 Duy Sắc

Mấy hôm nay mưa to

Sài Gòn trong ẩm ướt

Nhiều nơi bị ngập nước

Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi

Mưa to thì phải ngập

Không ngập sao là mưa

Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu


Ngày xưa nhà cửa ít

Đất rộng thoáng nhiều ao

Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập

Bây giờ phố tấp nập

Sông, rạch ít hơn nhiều

Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo

Sao gọi là mưa to

Có mưa là có ngập

Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà

Vì mưa như nhau cả


Còn mưa là còn ngập

Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường

Ngập cho sạch phố phường

Ngập cuốn đi rác rưởi

Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống

Nên mưa thì cứ ngập

Mưa ngậo có gì đâu

Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

TÌNH NAY

 TÌNH NAY

Duy Sắc

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về


Hoa phượng đỏ2018

THẾ ĐẤY

 Duy Sắc

Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân

Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn

Nó cứ đi, xong nó lại về

Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi


Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ

Nếu người yêu vô tình nhìn thấy

Chắc là em hét toáng vì kinh

Hồn vía lên tận mây xanh


Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân

Ôi cái đồ dở hơi là Tết

Rồi khi nào nó không còn nữa

Hay nó loay hoay thế không thôi

MƯA VỀ CHƯA ?

 Duy Sắc

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

EM.BÁN HOA

 

Em bán hoa chờ người qua

Em hay đứng nép dưới nhà người ta

Em bán hoa sống xa nhà

Em thuê gác trọ gần ga sài gòn


Em gầy thân thể ốm nhom

Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày

Em hay cứ ngóng chờ ai

Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi


Lâu lâu em nở nụ cười

Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh

Một thân giữa chốn đô thành

Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng


Em quê ở tận Cái Mơn

Cả năm chỉ một vài lần về thôi

Bởi vì cha mẹ mất rồi

Không ai thân thích nên đời cô đơn


Em bán hoa mắt rất buồn

Em hay suy nghĩ mông lung điều gì

Dáng em mảnh khảnh bước đi

Cứ đi như thế xong đi không về


EM BÁN HOA

Duy Sac

TẾT NGHÈO

 TẾT NGHÈO

Duy Sac

Tết này không có bánh chưng

Vui chơi đàn hát chắc dừng lại thôi

Nhà ta hết sạch tiền rồi

Em xem thổi lấy nồi xôi to vào


Bạn bè có đến mình khao

Xôi và một ít món xào cũng ngon

Rượu kia chục lít vẫn còn

Uống cùng dưa muối cũng ngon thôi mà


Đừng đi chúc Tết người ta

Ngày xuân nên tránh đến nhà bạn thân

Mình nghèo họ cũng không cần

Nhà mình lại chẳng làm ăn cái gì


Hoa hòe hoa sói bớt đi

Không hoa cũng chẳng có gì mất vui

Rau dưa cà pháo ngon rồi

Thịt thà mua ít lại thôi, tốn tiền


Chỉ cần cuộc sống bình yên

Đầu năm nên tránh làm phiền người thân

Bà con dù máu mủ gần

Không tiền họ cũng chẳng thân với mình


Rất nhiều chi phí linh tinh

Đừng nên phung phí thì mình mới dư

Muốn giàu thì phải từ từ

Bởi mình không có được như nhà người


Giao thừa vào tối ba mươi

Hãy đi bố thí cho người ăn xin

Họ nghèo cũng giống như mình

Nhưng phải sống cảnh phiêu linh không nhà


Sài Gòn trông rất xa hoa

Vẻ ngoài là vậy nhưng mà ai hay

Nhiều người trong dịp xuân này

Ngậm ngùi trong cảnh trắng tay ê chề


Tết thôi chứ có gì mê

Ngày xuân nó vẫn cứ về hàng năm

Mong sao bao kiếp nhọc nhằn

Vượt qua khốn khó để ăn Tết hoài.