Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

THĂM TRƯỜNG CŨ

 THĂM TRƯỜNG CŨ

Duy Sắc

Mưa sài gòn nặng trĩu

Tôi lang thanh cô đơn

Hàng me xanh ướt nặng

Tình người bước cô liêu


Sân trường xưa nay lạ

Chỉ mỗi gốc bàng xưa

Vài cành hoa phượng hát

Ngơ ngẫn lũ ve sầu


Trên đường xưa tấp nập

Bóng cũ chẳng tăm hơi

Áo ài thêu phù hiệu

Có phải người bạn tôi


Marie curie

Bạn ơi, trường ta đó

Giờ thầy cũ đâu rồi

Bảng đen buồn nét phấn

Ghế đá trơ ngậm ngùi


Ta đi xa muôn phương

Dẫu qua nghìn gian khó

Tình bạn vẫn còn vương

Mai đây về trường cũ

Ai kia còn nhớ thương.


SAc2002

NƯỚC NGẬP

 Duy Sắc

Mấy hôm nay mưa to

Sài Gòn trong ẩm ướt

Nhiều nơi bị ngập nước

Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi

Mưa to thì phải ngập

Không ngập sao là mưa

Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu


Ngày xưa nhà cửa ít

Đất rộng thoáng nhiều ao

Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập

Bây giờ phố tấp nập

Sông, rạch ít hơn nhiều

Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo

Sao gọi là mưa to

Có mưa là có ngập

Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà

Vì mưa như nhau cả


Còn mưa là còn ngập

Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường

Ngập cho sạch phố phường

Ngập cuốn đi rác rưởi

Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống

Nên mưa thì cứ ngập

Mưa ngậo có gì đâu

Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

TÌNH NAY

 TÌNH NAY

Duy Sắc

Chiều vương vất trên cành hoa phượng

Nắng chẳng buồn sưởi ấm con đường

Sài Gòn nhớ một người thương

Lang thang phố nhỏ trên đường mình ta


Sông gió lộng tàu chưa vào bến

Bến phà xưa giờ đã quên tên

Nhà cao san sát mọc lên

Một thành phố mới ở bên kia bờ


Bến Nhà Rồng chỗ xưa mình hẹn

Giờ lêu ngêu chỉ mấy ngọn đèn

Tình xưa một phút chợt nhen

Bỗng dưng nước mắt nó len ra ngoài


Trung thu chẳng tình xưa nghĩa cũ

Bánh dù ngon ăn cũng bằng thừa

Biết giờ em đã nghỉ chưa

Hay đang bận bịu say sưa việc làm


Trăng đang nhú một mình lặng lẽ

Còi tàu chờ lai dắt cứ vang

Lênh đênh một chiếc đò ngang

Dập dồn ngọn sóng, ngổn ngang nỗi lòng


Cầu Khánh Hội khách nào có hội

Xe ngược xuôi tất bật ngược xuôi

Tình xưa sao vẫn chưa nguôi

Tình nay lại chuỗi đắng cay kéo về


Hoa phượng đỏ2018

THẾ ĐẤY

 Duy Sắc

Thế đấy, Sài Gòn lại vào xuân

Một cái thứ loanh quanh, luẩn quẩn

Nó cứ đi, xong nó lại về

Đẹp ở đâu không thấy, chỉ thấy mình già đi


Thế đấy, già rồi, mặt nhăn như khỉ

Nếu người yêu vô tình nhìn thấy

Chắc là em hét toáng vì kinh

Hồn vía lên tận mây xanh


Ôi cái thứ quái quỷ , mùa xuân

Ôi cái đồ dở hơi là Tết

Rồi khi nào nó không còn nữa

Hay nó loay hoay thế không thôi

MƯA VỀ CHƯA ?

 Duy Sắc

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

EM.BÁN HOA

 

Em bán hoa chờ người qua

Em hay đứng nép dưới nhà người ta

Em bán hoa sống xa nhà

Em thuê gác trọ gần ga sài gòn


Em gầy thân thể ốm nhom

Em phải bôi trát phấn son mỗi ngày

Em hay cứ ngóng chờ ai

Nỗi buồn kỳ lạ cả ngày không nguôi


Lâu lâu em nở nụ cười

Đôi mắt buồn lắm nhìn người xung quanh

Một thân giữa chốn đô thành

Nhưng em có vẻ khôn lanh quá chừng


Em quê ở tận Cái Mơn

Cả năm chỉ một vài lần về thôi

Bởi vì cha mẹ mất rồi

Không ai thân thích nên đời cô đơn


Em bán hoa mắt rất buồn

Em hay suy nghĩ mông lung điều gì

Dáng em mảnh khảnh bước đi

Cứ đi như thế xong đi không về


EM BÁN HOA

Duy Sac

TẾT NGHÈO

 TẾT NGHÈO

Duy Sac

Tết này không có bánh chưng

Vui chơi đàn hát chắc dừng lại thôi

Nhà ta hết sạch tiền rồi

Em xem thổi lấy nồi xôi to vào


Bạn bè có đến mình khao

Xôi và một ít món xào cũng ngon

Rượu kia chục lít vẫn còn

Uống cùng dưa muối cũng ngon thôi mà


Đừng đi chúc Tết người ta

Ngày xuân nên tránh đến nhà bạn thân

Mình nghèo họ cũng không cần

Nhà mình lại chẳng làm ăn cái gì


Hoa hòe hoa sói bớt đi

Không hoa cũng chẳng có gì mất vui

Rau dưa cà pháo ngon rồi

Thịt thà mua ít lại thôi, tốn tiền


Chỉ cần cuộc sống bình yên

Đầu năm nên tránh làm phiền người thân

Bà con dù máu mủ gần

Không tiền họ cũng chẳng thân với mình


Rất nhiều chi phí linh tinh

Đừng nên phung phí thì mình mới dư

Muốn giàu thì phải từ từ

Bởi mình không có được như nhà người


Giao thừa vào tối ba mươi

Hãy đi bố thí cho người ăn xin

Họ nghèo cũng giống như mình

Nhưng phải sống cảnh phiêu linh không nhà


Sài Gòn trông rất xa hoa

Vẻ ngoài là vậy nhưng mà ai hay

Nhiều người trong dịp xuân này

Ngậm ngùi trong cảnh trắng tay ê chề


Tết thôi chứ có gì mê

Ngày xuân nó vẫn cứ về hàng năm

Mong sao bao kiếp nhọc nhằn

Vượt qua khốn khó để ăn Tết hoài.

CHỜ XUÂN

 CHỜ XUÂN

Duy Sac 2009

Ta chờ mãi mà xuân chưa đến

Mấy bữa rày nhạt nhẽo làm sao

Bà bán bông cái mặt chần dần

Bà ấy biểu rằng sao Tết chán


Mấy bờ sông xô bồ nhốn nháo

Tắc với mai bày bán lung tung

Ghe với thuyền tranh nhau vào bến

Cả con đường chật chội hẳn lên


Tết sao oải nhìn ai cũng thảm

Mặt mày trông ngán ngẩm thế nào

Lời trả giá, cò kè, thêm bớt

Tiếng cãi nhau tranh khách om sòm


Ai cũng buột miệng than đủ kiểu

Nào thế này thế nọ thế kia

Mần ăn hoài mà chẳng thấy gì

Đủ thứ chuyện tào lao xui xẻo


Nghe phát ớn đến kinh ngày Tết

Có gì vui mà lắm người mê

Lũ trẻ nghèo mặt mũi ê chề

Chúng lê lết lụm hoa đi bán


Trời Sài Gòn thì chang chang nắng

Mấy cái loa hội chợ la rùm

Người ta nghe như muốn phát khùng

Oải Tết thiệt Tết ơi là Tết


Bước vô nhà nghĩ mà phát mệt

Nghĩ Tết này chẳng có bánh chưng

Chắc ngủ thôi cho nó qua mùng

Xuân kệ nó chờ chi cho mệt


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIỀU SÀI GÒN

 CHIỀU SÀI GÒN

Duy Sắc

Chiều Sài Gòn

Anh nhìn mưa tầm tã

Những con đường lầy lội cả lòng người

Nước úng những tâm hồn đang giá lạnh

Vết bánh xe tung toé nỗi đau đời


Chiều Sài Gòn

Em về nhà chưa nhỉ

Mấy giờ rồi sao trời tối âm u

Dãy hàng quán hẩm hiu lòng lữ khách

Mưa dày vò , nước trút như thù hận

Bến xe đò dằn vặt kiếp tha hương


Chiều Sài Gòn

Bãi công trường lổn nhổn

Anh thợ xây bên đống vữa vô hồn

Những miệng cống ngổn ngang lòng bế tắc

Chiếc xe lu ỳ ạch kéo lê đời


Chiều Sài Gòn

Anh trông em vời vợi

Những dòng tin liên tục chẳng phản hồi

Em ở đâu , mưa cứ dai dẳng mãi

Phố lên đèn , bóng tối ngập mắt anh.


-Hoa Phượng Đỏ-2018

LÁ THƯ

 LÁ THƯ

Duy Sac

Đêm Sài Gòn, mưa rào giăng kín

Anh nhớ về tình cũ năm xưa

Nên viết ra vội mấy dòng thư

Nhắn gửi đến người thương nơi ấy


Lời đầu thư vài lời xin chúc

Gia đình em mạnh khỏe bình an

Cầu mong em hạnh phúc tràn đầy

Công việc tốt, làm ăn thuận lợi


Đã từ lâu chúng mình xa cách

Em dạo này cuộc sống ra sao

Công việc có điều gì trắc trở

Lương có tăng hơn lúc trước không


Em có còn ở nơi chỗ cũ

Hay đã dời đi chỗ khác rồi

Từ sau dịch làm ăn hơi khó

Cuộc sống em có vất vả không


Anh vẫn vậy chưa gì thay đổi

Nhưng dạo này sức khỏe giảm nhiều

Gương mặt đã già đi nhiều lắm

Cuộc sống chưa có khác trước đây


Mấy năm rồi anh vẫn lang thang

Cố tìm kiếm một công việc tốt

Mà tìm mãi không ai tuyển dụng

Cho nên anh rảnh cứ làm thơ


Nói chung anh cũng vẫn vậy thôi

Không thay đổi chút gì em ạ

Chỉ có khác là giờ lớn tuổi

Không còn mơ với mộng được gì


Thôi, nói nhiều chẳng ích lợi gì

Bởi có nói chỉ thêm rắc rối

Lời cuối thư mong em sống tốt

Cả một đời hạnh phúc bình an


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

VỀ ĐI EM NHÉ

 VỀ ĐI EM NHÉ !

Duy Sac 

Nắng xuân hồng thêm đôi má em xinh

Áo dài trắng tà bay theo làn gió

Tuổi xuân em như hoa mai chớm nở

Mắt hồn nhiên trong vắt tựa hồ thu


Trời Sài Gòn hương Tết đã dậy mùi

Phố trang trí đèn hoa màu sặc sỡ

Hội chợ đông du khách đến tham quan

Người hớn hở rủ nhau đi sắm Tết


Xuân năm nay cũng là xuân như vậy

Tết cũng là ngày Tết có thế thôi

Anh một mình chỉ đứng ngắm nhìn trời

Cố níu giữ tuổi xuân đừng vụt mất


Anh nhìn em đang đứng cười ngây ngất

Tuổi hồn nhiên chưa vướng bẩn bụi đời

Nhớ người xưa, tim anh lại bồi hồi

Ánh nắng gắt làm cay sè đôi mắt


Đời nhanh quá không cho ta kịp nghĩ

Bao giấc mơ theo gió cứ cuốn đi

Ngoảnh nhìn lại chẳng còn gì luyến tiếc

Chỉ thấy buồn vì thiếu vắng người thương


Em nhìn chi sao mắt lại vấn vương

Hay có phải con tim đang xao động

Đừng em nhé tình chỉ là ác mộng

Rồi mai đây nó tàn phá đời ta


Em về đi và gìn giữ xuân thì

Chớ vì phút động lòng mà thổn thức

Cay đắng sẽ đợi chờ em phía trước

Về đi em đón Tết với gia đình


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

XUÂN SÀI GÒN

 XUÂN SÀI GÒN

Duy Sac

Sài Gòn xuân lại lại

Mai đã nẩy chồi non

Chợ đông vui lên hẳn

Bà con có vẻ giàu


Năm nay chắc Tết lớn

Người người ai cũng vui

Công nhân tiền thưởng lắm

Công chức cũng thường to


Xuân quê hương ấm no

Trẻ, già đều hạnh phúc

Nhà nhà rất sung túc

Đời sống khá hơn nhiều


Sài Gòn đẹp làm sao

Nhà đang cứ vươn cao

Đường phố làn mở rộng

Chẳng kẹt xe chỗ nào


Tình mình ở nơi nao

Chắc là trên trời cao

Những giấc mơ anh tạo

Ảo tưởng tận chốn nào


Ôi thật là vui sao

Mình lại uống rượu nào

Say cho qua hết Tết

Xuân thì có làm.sao

HOÀNG HÔN HỒN HOANG

 HOÀNG HÔN HỒN HOANG

Thơ Duy Sắc

Trời không mây, liu riu làn gió lạnh

Sông Sài Gòn lơ đễnh sóng vào bờ

Con chim non xa tổ hót bơ vơ

Thuyền mấy chiếc đang trông chờ lữ khách


Tiếng còi tàu giận hờn ai cứ trách

Ngoài đường kia những mạch sống quay cuồng

Nhà thờ nào vừa mới dứt hồi chuông

Nắng phủ xuống đỏ au từng chiếc lá


Bến Thủ Thiêm lố nhố mấy khóm nhà

Khu đô thị đang trên đà phát triển

Những con tàu mơ màng mùi sóng biển

Ta mơ gì trong những chuyện ngày mai


Hồn hoang vu trước những vệt nắng dài

Hoàng hôn ấy phải chăng là hết nắng

Liệu ngày mai còn chiều nữa hay chăng

Để ta lại nhớ đến nàng Tôn Nữ


Một mối tình mong manh nhưng chưa vỡ

Một giấc mơ nơi vọng tộc danh gia

Mơ cao nên cay đắng cuộc đời ta

Tuy chưa ngã nhưng người đau ê ẩm


Nhiều năm rồi tình vẫn ủ âm thầm

Nàng cứ vậy lặng câm mà chịu đựng

Bao tai tiếng khổ đau nàng đã hứng

Toàn bộ đều do mình gây nên cả.


Hoàng hôn như màu mắt của em ta

Khi nàng khóc lúc chiều tà tiễn biệt

Nước mắt cứ đôi dòng tuôn thắm thiết 

Bờ môi run không biết nói câu gì


Trong buổi chiều hai đứa đã chia ly

Ta không biết nghĩ sao cho tốt cả

Đời nó cuốn càng ngày càng vội vã

Nàng với ta như Chức Nữ Ngưu Lang


Chiều Đà Lạt mình từng đã lang thang

Nhiều chiều lắm cũng hồn hoang dại dột

Ta tìm mãi chưa thấy ai thật tốt

Để ta trao cho nốt nửa đời này


Nhiều chiều đều giống với buổi chiều nay

Ta lại để hồn hoang vu phiêu bạt

Hoàng hôn kia chưa hẳn là nắng tắt

Nó khởi đầu cho mới một vòng xoay.