Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

GIEO RỒI GẶT

 GIEO RỒI GẶT

Duy Sac

Gắp lửa bỏ tay người

Rồi lửa cháy tay mình

Chuyện đời thường như vậy

Không có gì lạ đâu


Rù rì nói xấu người

Rồi người bêu xấu mình

Trách người ta sống tệ 

Mình lại bị tệ hơn


Kẻ đi gieo bom đạn

Hôm nay bị đạn bom

Đâu có gì mà lạ

Kêu gào cũng thế thôi


Đánh được người thì cười

Bị đánh lại thì gào

Rằng ta là đạo đức

Bọn kia là dã man


Thắng người bảo ta khôn

Thua người bảo người lừa

Muốn ăn hết thiên hạ

Mở mồm toàn nhân văn


Loa loa loa loa loa

Nào là bớ người ta

Tôi là người yếu thế

Bị hà hiếp oan quá


Tử tế từ nếp nghĩ

Không phải ở cái mồm

Nói năng chi đạo đức

Mà sống chẳng ra hồn

.

TÀI Ở ĐÂU

 TÀI Ở ĐÂU

Duy Sac

Người ta thường nghĩ mình tài

Thực ra Phúc mới mang về tài kia

Một mai khi Phúc cạn đi

Mọi tài trước đó trở về bằng không


Người ta có chút thành công

Họ thường tự mãn khiến lòng tự cao

Cho nên nghiệp lực hút vào

Thành công phút chốc lại nhào xuống ngay


Người nào Phúc lớn, Đức dày

Cuộc sống thanh đạm, thẳng ngay, chân thành

Họ không có thích đua tranh

Khiêm nhường, giản dị, lấy tình đãi nhau


Cuộc đời của họ không giàu

Nhưng họ tử tế, trời cao độ trì

Họa nhìn thấy họ lánh đi

Bình an, may mắn tìm về mãi thôi


Nên người tử tế ở đời

Không ai thấy họ mở lời khen, chê

Họ luôn yên lặng lắng nghe

Mỗi ngày tu sửa bản thân của mình


Họ không cần phải thông minh

Họ vui trong những gì mình có thôi

Họ là hạnh phúc nhất đời

Gia đình luôn có tiếng cười đoàn viên


Họ không tham kiếm nhiều tiền

Nhưng mà chăm chỉ, sống hiền, thiện lương

Chan hòa tình cảm yêu thương

Luôn luôn thấu hiểu và nhường nhịn nhau


Phúc là cái gốc hàng đầu

Những người Phúc lớn tài đâu cần nhiều

Nên tài mình dẫu bao nhiêu

Nếu mà cạn phúc sớm chiều cũng tan.

BẤT NGỠ

 BẤT NGỜ

Duy Sac

Cuộc đời lắm bất ngờ

Không nghi ngờ là dại

Trước khi muốn tin ai

Phải chữ ngờ lên trước


Ngờ không phải là gian

Mà đó là phòng vệ

Ta phải luôn cảnh giác

Trước lươn lẹo lòng người


Đừng tưởng người ta cười

Đó là vui đâu nhé

Đừng có nghe tiếng khóc

Nghĩ rằng người ta đau


Không nói trước được đâu

Phải chờ lâu mới rõ

Ai cùng qua gian khổ

Đó mới thực chân tình


Nhớ ơn người giúp mình

Và giữ một chữ tình

Hiểu rõ câu nhân quả

Chẳng sợ gì thần linh


Chân tình và bạc tình

Đều có chung chữ tình

Ta sống sao tình vậy

Nên phải hỏi lại mình


Trách ai hơn trách mình

Tại mình gieo nhân cả

Đến khi ra thành quả

Ta phải hưởng lại thôi


Còn sống là còn vui

Cứ vui là biết sống

Sang hay hèn cũng vậy

Còn sống thì mới vui


Hãy luôn nở nụ cười

Lấy chân thành đối đãi

Bởi không ai khờ dại

Chân tình đem cho không


Đời sẽ luôn màu hồng

Đối với người tử tế

Khi mà đời ta tệ

Chắc do mình cả thôi


Số mệnh bởi do trời

Hèn sang tại lòng người

Ta mong gì được thế

Nên hãy cầu bình an

HỌC LÀM SANG

 HỌC LÀM SANG

Duy Sac

Người cốt cách cao sang

Không phải từ manh áo

Mà là nhân cách sống

Cách cư xử với người


Gia đình nào gia giáo

Con cái sẽ luôn ngoan

Biết giữ gìn đạo đức

Biết lễ nghĩa ở đời


Cao sang ở con người

Thể hiện qua lời nói

Cách ngồi, rồi cách đứng

Biết nhường dưới kính trên


Người cốt cách cao sang

Luôn sống đời tử tế

Không lố lăng hào nhoáng

Không khinh người thua ta


Cao sang không phải giàu

Nhưng cao sang sẽ giàu

Nên học sống đàng hoàng

Đời sẽ được cao sang

NHÂN CÁCH

 Duy Sắc

Đằng sau lời tử tế

Nhân cách chắc tốt rồi

Vì nếu nhân cách tồi

Khó nói lời tử tế


Người ta sống tử tế

Cuộc đời rất thành công

Nhân quả thường là vậy

Không bao giờ có sai


Nếu mình sống tử tế

Nhưng vãn còn khổ đau

Mình phải nên xem lại

Mình tử tế những gì


Vẻ bề ngoài giả tạo

Chỉ che mắt được người

Ai tốt hay là xấu

Lòng trời luôn sáng soi

TÂM SƯ SÂU KÍN

 TÂM TƯ SÂU KÍN

Duy Sac

Lòng dạ người ta hiểm

Nhưng họ rất hay cười

Nói những lời tử tế

Nhân, lễ, nghĩa răn đời


Biết bao lời hoa mỹ

Câu đạo đức sáng ngời

Nào nết na thùy mị

Rồi đức hạnh, thủy chung


Nào là uy với tín

Nào lễ nghĩa, trung thành

Nào đền ơn đáp nghĩa

Đủ lý lẽ cao vời


Nghe cho để vui thôi

Tin là bán lúa giống

Họ cười ta cũng cười

Cùng cười là vui hết


Tin mấy lời như vậy

Ta sẽ bị u mê

Rồi một phút bất ngờ

Họ quay lưng trở mặt


Lòng người sâu thăm thẳm

Ta tin mình là hơn

Ngay cả tình thân thuộc

Người ta còn hại nhau


Những ai yêu mà đau

Là tình yêu chân thật

Người tặng ta nước mắt

Ta trao người trái tim


Đời đừng quá vô tình

Dù niềm tin hạn chế

Nhưng hãy luôn ghi nhớ

Đạo Trời chẳng hề sai


Tin mình mới tin người

Thương mình mới thương người

Ta thương người thương ta

Người ta thương ta nhớ

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac

Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

VUI LÊN MÀ SỐNG

 Duy Sắc

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

BỤI TRẦN LANG THANG

 Duy Sắc

Nổi trôi trong nẻo luân hồi

Kiếp người cát bụi đi đi về về

Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi

Tái sinh rồi lại chết đi bao lần


Tử sinh trong cõi hồng trần

Chỉ là quy luật vô thường mà thôi

Mất hay là có được rồi

Đâu cũng vào đó thế thôi lo gì


Khổ đau do những đam mê

Tàn độc cũng bởi là vì lòng tham

Yêu đương, luyến ái, thù hằn

Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau


Nay vay rồi lại trả sau

Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây

Lòng ta luôn muốn tròn đầy

Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi


Nên không thể trái Đạo Trời

Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì

Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi

Hãy vui với những thứ gì hôm nay


Phúc ta nó mỏng hay dày

Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi

Thong dong tự tại mà chơi

Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.



Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

SỐ PHẬN AN BÀI

 SỐ PHẬN AN BÀI

Duy Sac

Đời người phận số an bài

Tử sinh hữu mệnh, tiền tài trời ban

Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho


Sức mình nhỏ chớ làm to

Kẻo việc lớn quá họa cho thân mình

Người khinh cứ kệ người khinh

Bởi người cũng chẳng giúp mình được chi


Ai giúp ai được những gì

Chút lòng thương hại từ bi lấy lòng

Giúp rồi người lại kể công

Mình mà quên mất, họ không nhìn mình


Quý nhau ở cái nghĩa tình

Tình làng nghĩa xóm với tình đồng hương

Cái tình thể hiện yêu thương

Cái nghĩa thể hiện đôi đường có nhau


Nghĩa không phân biệt nghèo giàu

Tình không kể lể về sau được gì

Đời người mấy chốc qua đi

Rồi mai ta sẽ còn gì luyến lưu.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐÔI BẠN THÂN

 ĐÔI BẠN THÂN.

Duy Sắc

Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online