Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

ĐƯỢC MẤT

 ĐƯỢC MẤT

Duy Sac

Ai chưa từng khổ chưa từng nhục

Chắc hiểu rõ đời phải bao dung

Đừng dồn người khác vào bế tắc

Để tránh bớt đi một mối thù


Người khôn phải biết dùng nhân nghĩa

Đãi người bằng tử tế khoan hòa

Chừa mình lối thoát khi bế tắc

Kẻo lúc sa cơ chẳng còn ai


Dẫu rằng tử tế luôn thua thiệt

Lắm tiếng thị phi rất khó nghe

Nhưng trời không phụ người tử tế

Nên hãy làm người tử tế đi


Tính toán có khôn chẳng được gì

Có chăng được mấy lúc sân si

Được rồi lại mất đi thứ khác

Bởi trời cho xong lại lấy đi


Cố mà học sống cho tử tế

Cứ tử tế đi chẳng mất gì

Của mình tự khắc luôn sẽ có

Chẳng phải mất công kiếm làm chi

VUI LÊN MÀ SỐNG

 Duy Sắc

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

BỤI TRẦN LANG THANG

 Duy Sắc

Nổi trôi trong nẻo luân hồi

Kiếp người cát bụi đi đi về về

Vòng xoay nghiệp lực cuốn đi

Tái sinh rồi lại chết đi bao lần


Tử sinh trong cõi hồng trần

Chỉ là quy luật vô thường mà thôi

Mất hay là có được rồi

Đâu cũng vào đó thế thôi lo gì


Khổ đau do những đam mê

Tàn độc cũng bởi là vì lòng tham

Yêu đương, luyến ái, thù hằn

Ân ân, oán oán nghiệp chồng lên nhau


Nay vay rồi lại trả sau

Gieo nhân gặp quả cách nào tránh đây

Lòng ta luôn muốn tròn đầy

Lòng trời lại khuyết lại vơi thế rồi


Nên không thể trái Đạo Trời

Đừng quan tâm đến đầy vơi làm gì

Thảnh thơi cho nhẹ nhõm đi

Hãy vui với những thứ gì hôm nay


Phúc ta nó mỏng hay dày

Có nhiêu thì hưởng bấy nhiêu vui rồi

Thong dong tự tại mà chơi

Chén trà, chén rượu ngẫm đời đa đoan.



Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

ĐỜI LÀ VẬY THÔI

 ĐỜI VẬY THÔI

Thơ Duy Sắc

Đời không hề có gì buồn

Đời là như nước nên luôn đổi dòng

Ai mà không muốn bến trong

Nhưng vào bến đục cũng đừng buồn chi


Đời vô thường có xá gì

Được hay là mất cũng như không mà

Vui lên mọi chuyện cũng qua

Vui lên để thấy đời là mơ thôi


Đời là nó vốn thế rồi

Không ai trọn vẹn trong đời hết đâu

Tội gì ta phải kêu cầu

Trời sinh trời chẳng bỏ đâu kệ đời


Đời ta ta cứ vui chơi

Ta đừng tranh với cuộc đời người ta

Người ta cũng giống ta mà

Cũng đâu sung sướng hơn ta cái gì


Đời người rồi sẽ qua đi

Cùng chung điểm hẹn là về âm ti

Ai rồi cũng chẳng còn gì

Ta đều như vậy có chi phải buồn


Bi quan đời chán ta luôn

Bi quan là sẽ hết đường tìm vui

Hãy luôn nở những nụ cười

Hãy luôn thương lấy những người mình thương


Còn thương là chẳng còn buồn

Hết thương là sẽ chán chường khổ đau

Còn thương là sẽ còn nhau

Còn thương ta thấy sắc màu tình yêu


Đời này đừng có tham nhiều

Phúc ta có được bao nhiêu cứ xài

Nếu đừng quá trán vung tay

Sẽ còn cái phúc sau này cho con

SỐ PHẬN AN BÀI

 SỐ PHẬN AN BÀI

Duy Sac

Đời người phận số an bài

Tử sinh hữu mệnh, tiền tài trời ban

Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho


Sức mình nhỏ chớ làm to

Kẻo việc lớn quá họa cho thân mình

Người khinh cứ kệ người khinh

Bởi người cũng chẳng giúp mình được chi


Ai giúp ai được những gì

Chút lòng thương hại từ bi lấy lòng

Giúp rồi người lại kể công

Mình mà quên mất, họ không nhìn mình


Quý nhau ở cái nghĩa tình

Tình làng nghĩa xóm với tình đồng hương

Cái tình thể hiện yêu thương

Cái nghĩa thể hiện đôi đường có nhau


Nghĩa không phân biệt nghèo giàu

Tình không kể lể về sau được gì

Đời người mấy chốc qua đi

Rồi mai ta sẽ còn gì luyến lưu.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐÔI BẠN THÂN

 ĐÔI BẠN THÂN.

Duy Sắc

Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online

VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

 ( Bài thơ )  VÌ SAO TA GẶP NHAU ?

(Thơ tình ướt gối, không giành cho ai bị thất tình)

Duy Sac

Em có hiểu vì sao, ta gặp nhau ?

Anh thường nghĩ, chắc là có nợ nần

Mà giữa hai ta, ai nợ ai ?

Em từng nói rằng, em nợ anh !


Sau nhiều năm ngẫm nghĩ

Anh nhận thấy một điều

Hai ta không nợ nhau

Mà đây là duyên phận


Chúng ta phải gặp nhau

Vì ta từng hẹn nhau

Từ lâu rồi thì phải

Chắc là muôn kiếp trước


Thế nên mới gặp lần đầu

Cả hai cảm giác quen lâu lắm rồi

Tự nhiên mình kết thành đôi

Tình yêu như thể của trời ban cho


Nhưng theo quan niệm ông bà

Tình yêu sét đánh lại là Nghiệp Duyên

Tình này nó sẽ truân chuyên

Hai người chuốc lắm muộn phiền khổ đau


Rõ ràng ta rất thương nhau

Nhưng không đến được bên nhau cớ gì

Hai ta đâu có lỗi chi

Người ta cũng vậy có gì sai đâu


Nhiều người yêu chẳng bao lâu

Vậy mà họ lại nên câu ước thề

Duyên ta cay đắng ê chề

Lời này tiếng nọ nặng nề oái oăm


Em buồn tủi phận âm thầm

Bao nhiêu nỗi nhục anh ôm trong lòng

Bây giờ ai đục ai trong

Dù cho giải thích cũng không ích gì


Phải chăng mình đã biệt ly

Hay là đây chỉ tháng ngày tạm xa

Chờ khi tới lúc về già

Trời xui đất khiến hai ta quay về


Chắc em từng nghĩ rời đi

Duyên mình rồi sẽ cạn đi dần dần

Nhưng mình xa cũng nhiều năm

Anh vẫn linh cảm ta còn thương nhau


Rồi đây duyên sẽ thế nào

Anh mơ mình hội ngộ nhau mai này

Hình như cũng sắp rồi đây

Bởi anh nhìn thấy em cười với anh


Duyên mình là mối duyên lành

Chúng ta từng rất chân thành với nhau

Hiểu lầm chút ít chẳng sao

Ai yêu cũng vậy, cãi nhau là thường


Em chưa hề có ai thương

Bởi vì họ biết em thương anh rồi

Nhưng em đang giận anh thôi

Cho nên em chẳng một lời hỏi han


Người nhà em chắc phàn nàn

Nghĩ anh là loại lăng nhăng tình trường

Gây cho em lắm tổn thương

Xong rồi lại bỏ trốn luôn không nhìn


Bây giờ anh chẳng ai tin

Nên nếu quay lại biết tình ra sao

Hỏi rằng em có cách nào

Chúng ta có thể gặp nhau hợp tình


Hay anh ghé bất thình lình

Van xin lạy lục lỗi mình trước đây

Nhưng e những chuyện như vầy

Nó lại sẽ khiến mình càng xa nhau


Bởi vì từ lúc ban đầu

Anh gây thành kiến bao lâu nay rồi

Nói gì cũng chỉ thế thôi

Nên anh không nói sẽ là hay hơn


Nếu tình đi lại lối mòn

Sẽ hết cơ hội ta chung một nhà

Hiện giờ anh chẳng nghĩ ra

Làm sao nối lại tình ta sau này


Nếu mà em có ý hay

Em cứ suy nghĩ rồi bày cho anh

Duyên ta cắt đứt sao đành

Bởi tình ta được trời xanh an bài.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÀ HAI CÓC ỔI

 BÀ HAI CÓC ỔI

Một đòn gánh với hai quang

Bà lê đôi dép lang thang phố phường

Trưa nắng ngồi ở lề đường

Cạnh chỗ cổng trường có lắm học sinh

Cóc ổi, mía, xoài linh tinh

Đậu phộng luộc với mấy hình siêu nhân

Trẻ con cứ xúm lại gần

Đứa mua, đứa vần mấy trái xoài non

Mắm ruốc mùi rất là ngon

Xoài tượng xắt lát chấm còn gì hơn

Đậu phộng bán tính theo lon

Món này ăn rất là ngon lúc buồn

Cóc chín gọt vỏ vàng ươm

Mùi thơm làm nước miếng tuôn ào ào

Ổi xá lỵ ruột hồng đào

Thơm và rất ngọt ăn vào mê ngay

Bà hai cứ bán liền tay

Ngày lại qua ngày quang ghánh khắp nơi

Nhờ vào hồng phúc của trời

Bà rất yêu đời, sức khoẻ dẻo dai

Bà lo hai đứa con trai 

Đã học thành tài và rất biết lo

Nhà nghèo khéo cũng ấm no

Nhà giàu phá của càng lo thêm nhiều


Duy Sac 2005

HOA PHƯỢNG ĐỎ 20

 Hoa Phượng Đỏ 20

Duy Sắc

Hoa phượng đỏ hết mình cháy rực

Vui tiếng ve vui tuổi học trò

Tri ân những khách đưa đò

Thương người kham khổ trưa hè mưu sinh


Tình đầu nép trên từng trang vở

Cánh phượng khô đỏ thắm yêu thương

Luyến lưu những buổi ra trừơng

Từng dòng lưu bút rộng đường tương lai


Hoa phượng đỏ từng trao em đó

Thuở chúng mình mới bắt đầu yêu

Đến nay mùa phượng đã nhiều

Em còn nhớ đến những chiều hè xưa


Anh hay đứng ngắm nhìn hoa phượng

Trời mưa buồn trên những phố quen

Phượng kia màu vẫn chưa hoen

Tình mình thì đã dần hoen ố nhiều


Ve ngâm khúc trường tan, giã bạn

Chẳng khúc nào nhắc đến tình ta

Ve kia tàn nhẫn quá mà

Hay đã đến lúc tình ta hết rồi


Cổng trường đóng u buồn hoa phượng

Trang sách xưa cũng gấp lại rồi

Dòng đời phiêu dạt nổi trôi

Biết ai còn nhớ những lời thầy xưa


Ai cũng có những mùa hoa phượng

Tuổi học trò lắm mộng nhiều mơ

Đời không như những vần thơ

Nên thơ cũng chỉ giấc mơ trong đời


Hoa phượng đỏ cháy bay trong gió

Cánh hoa mang bao nỗi khát khao

Tình hồng ai đã từng trao

Hãy gìn giữ để ngọt ngào hương hoa.


Hoaphuongdo

ĐỔI GIÓ

 ĐỔI GIÓ

Qua em uống nước sông Hồng

Ăn cơm gạo Tám mùi thơm ngọt ngào

Nhà em có một vườn cau

Mẹ già bõm bẽm nhai trầu bên hiên

Trường em dột nát liêu xiêu

Người thầy đáng kính thương yêu học trò

Quê hương nâng bước tuổi thơ

Vừa tròn đôi tám em mơ thành tài

Bước đường học vấn rộng dài

Cổng trường đại học nước ngoài em vô

Dân mình nghèo khó đơn sơ

Hành trang em chỉ ba lô áo quần

Chút tiền bỏ túi phòng thân

Nắm cơm mẹ gói trắng ngần tình thâm

Bà con làng xóm ân cần

Nghĩa tình giản dị muôn phần thiết tha

Chia tay đất nước quê nhà

Bước đường du học phương xa mịt mờ

Nước non hy vọng ngóng chờ

Người đi viễn xứ bao giờ thành công

Chút tài năng giúp núi sông

Quê nghèo mòn mỏi nhớ mong người về

Nay em danh tiếng bốn bề

Nếm hai thìa súp liền chê canh cà

Nhạc Tây em hát ngân nga

Bảo xem chèo cổ sao mà văn minh

Em về đứng trước sân đình

Bà con họ đón em khinh không chào

Mẹ già tuổi cũng đã cao

Khó khăn đi lại em sao không vào

Em cười gì có mấy nào

Bên Tây họ thế lẽ nào không theo

Nước người rất ít kẻ nghèo

Nước ta có đáng bọt bèo chi đâu

Anh em lối xóm nghẹn ngào

Xua tay em vẫy người nào đói đâu

Con về chắc ở không lâu

Thôi nay có chút lộc Âu làm quà

Những ai mà ở quá xa

Đến mà đành chịu người ta việc nhiều

Cả nhà vui bữa cơm chiều

Canh cà dưa mắm trộn nhiều rau xanh

Mọi người đánh bữa ngon lành

Em ngồi yên lặng cơm canh không dùng

Tay em mở sợi dây thun

Dăm cân xúc xích mấy chùm nho to

Dây là bạn Mỹ nó cho

Đừng ăn cái thứ mắm kho thế này

Mắm tôm mùi nó gây gây

Quả cà ngâm muối lâu ngày ôi thiu

Cơm tấm dinh dưỡng không nhiều

Bánh chưng bánh đúc bọn nghèo mới ăn

Ao tù bọt sủi lăn tăn

Chớ mà lấy nước nấu ăn hại người

Ngưng dùng bữa đợi chút thôi

Vịt quay thuốc Bắc tới nơi bấy giờ

Loại này hảo hạng lắm cơ

Con đã đặt trước hôm qua rồi mà

Còn đây là rượu Voska

Người Nga họ bán khó mà chỗ chê

Rượu nếp mình uống thua xa

Toàn nấu tầm bậy uống là chết tươi

Gia đình xúm xít tiếng cười

Thằng này nó giỏi giống người bên Tây

Đúng là nó học điều hay

Làng mình thôi chắc từ nay tốt rồi

Cháu về hàng xóm mừng vui

Tài cao đến thế ôi thôi gì bằng

Nếu như cháu có chút lòng

Quê nghèo mong một tí công dựng gầy

Không không mai cháu về Tây

Công ty bên ấy lúc này khó khăn

Ban giám đốc rất nhọc nhằn

Quê mình có đáng là bằng chi đâu

Bên kia chủ họ rất giàu

Thời gian quý báu hơn châu hơn vàng

Có đâu mà giống trai làng

Ngồi lê đôi mách lang thang rượu chè

Xuốt ngày cà pháo cà phê

Nông nhàn rảnh rỗi số đề đá banh

Rồi thì đổ lỗi loanh quanh

Ăn tục nói phét nó thành thói quen

Lười thì biết lúc nào lên

Học hành dốt lại vênh vênh ngang tàng

Con về phút chốc vội vàng

Đây chỗ này có mười ngàn đô la

Gửi mẹ cùng với chú ba

Gọi là chút ít tiền quà nơi xa

Số con nó phải xa nhà

Mong anh chị hãy bỏ qua em nhờ

Những gì cháu nói nãy giờ

Mọi người đã hiểu nhưng mà không sao

Thế thì cháu định hôm nào

Bà con còn tiễn ra chào cháu đi

Mày mà về nước mấy khi

Công việc khó nhọc bộn bề nghĩ suy

Nếu gấp vậy cứ đi đi

Còn tiền chắc chú với dì không mong

Mẹ con lưng cũng đã còng

Biết sao qua khỏi lúc đông nó về

Con giờ công việc lắm ghê

Vậy nên thu xếp mà về Tây đi

Nhà đã có chú cùng dì

Chị em tối lửa những khi tắt đèn

Xung quanh còn lắm anh em

Rồi thì làng nước con xem rất nhiều

Nhà ta có đáng bao nhiêu

Nhà họ còn có trăm điều khó khăn

Dân mình quen sống nhọc nhằn

Bát cơm lắm sạn cùng ăn với bùn

Ngủ nằm trên những nệm rơm

Ốm đau chỉ cậy nhờ ơn ông bà

Cái thời tem phiếu đã qua

Nên giờ cuộc sống cũng đà khá hơn

Tiền mà ai lại chả cần

Tuy nhiên nhiều quá có phần xa hoa

Cảm ơn con những món quà

Nhà ta thấy vậy ấy mà đủ ăn

Bên kia con lắm nhọc nhằn

Cuộc sống vất vả nặng oằn đôi vai

Ông chủ lại trọng người tài

Tiền công xứng đáng chẳng hoài sức đâu

Nước người ta quả thật giàu

Nước mình chinh chiến khổ đau đã nhiều

Nay xây dựng chửa bao nhiêu

Mong con suy nghĩ lấy điều thiệt hơn

Ở đâu dân cũng óan hờn

Cái quân thất đức nhẫn tâm hại người

Bên Tây cũng vậy mà thôi

Có người tốt xấu đạo trời xét soi

Chú mày học vấn lôi thôi

Đôi ba chữ nghĩa như vôi quệt trầu

Mai con đi chắc mẹ đau

Nếu mà có hiếu hãy mau vào chào

Tránh cho mẹ cháu nghẹn ngào

Lại rơi nước mắt rồi sầu đêm đêm

Hôm nay trăng nó biệt tăm

Bầu trời tối quá chú châm tí đèn

Mẹ cháu nằm ở sau rèm

Trên giường gỗ mít cạnh bên tủ thờ

Đèn dầu ánh sáng lờ mờ

Đi cho cẩn thận kẻo mà vấp chân

Chú dì đợi cháu ngoài sân

Xong mau ra nhé hừng đông sắp về

Tránh không để lỡ chuyến xe

Uổng công ăn học lại về cưỡi trâu

Cháu thăm kíp kíp mau mau

Đến bên giường mẹ vài câu nghĩa tình

Vừa ngay trời đã bình minh

Em lên xe khách hiển vinh cuộc đời

Mẹ già ra tiễn tận nơi

Vui thằng con nhỏ có nơi có phần

Con đi mẹ vẫn chần ngần

Hoa lau nở rộ trước sân đình làng

Lúa reo gió hát rộn ràng

Con cò tung cánh nhịp nhàng lượn bay

Trẻ trâu múa hát vui say

Máy cày ngoài ruộng cũng quay theo nhìn

Bỗng dưng cây nín lặng thinh

Mặc cho cơn gió rung rinh một mình

Trời cao im bặt tiếng chim

Dưới sông đò nhỏ lim dim lững lờ

Trường làng mái lá đơn sơ

Nhớ người bạn cũ bây giờ cách xa

Mẹ già về dưới gốc đa

Nhìn ra quốc lộ xót xa ngậm ngùi.


NguyenDuySac2001

XUÂN CÔ ĐƠN 2

 

Xuân dìa anh chẳng mua goa

Bởi dì anh nhớ người ta đủ gồi

Xuân dìa thì kệ xuân thôi

Bởi em là cả xuân tôi đang chờ


Xuân này anh xuống Cằn Thơ

Anh tìm em ở nơi bờ xông xưa

Chỗ mà có mấy cây dừa

Lần đầu ta đứng đục mưa hôm chiều


Gồi mình đã bắc đầu yêu

Đôi mình hay đến Nin Kiều dạo chơi

Bẵng đi ngần ấy năm trời

Em giờ phiêu dạt ở nơi phương nào


Anh tìm em dưới Gành Hào

Tạt qua tận miệt Gò Quau mấy lần

Bữa gồi anh xuống Năm Căn

Ghé nhà anh bạn hỏi thăm sự tình


Cũng hông ai biết được tin

Anh sang tới xứ Trà Zinh cố dò

Trăm con sông, zạn chiến đò

Mà sao hông thấy người mơ của mình


Anh quay lại xứ Tây Ninh

Lang thang qua mấy nóc đình nhớ em

Xuân zìa lỗng lẫy ánh đèn

Phố đông zui nhộn trống, kèn rùm beng


Người ta đi chợ đua chen

Anh tìm goài chẳng người quen của mình

Trời gieo chi chữ diên tình

Để người đời khổ mãi tìm đến nhau


Hổng tình lẻ bóng u sầu

Có tình lại phải cùng nhau giữ gìn

Thất tình khổ nát con tim

Hỏi cao xanh zậy chứ tình là chi?


Duy Sắc 

CHIỀU MỘT MÌNH

 CHIỀU MỘT MÌNH 

Duy Sắc

Mưa to, em nhớ mang áo lạnh

Nước ngấm vào dễ bệnh, khổ ra

Đời ta bươn trải xa nhà

Giữ gìn sức khoẻ kẻo mà lắm lo


Chiều một mình trong mưa tầm tã

Lạnh run người cũng cố phải đi

Nhớ em chẳng biết làm gì

Dầm mưa ướt sũng cũng vì muốn quên


Em một mình đường về buốt giá

Anh cô đơn chẳng muốn về nhà

Biết người có nghĩ cho ta

Hay ta trao mãi tình ta cho người


Phố Sài Gòn tiêu điều trong nước

Anh đi trong biển nước mênh mông

Nhìn lên những cánh phượng hồng

Anh mơ một mối tình nồng cùng em


Hpđ2018