Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

MƯA ĐÀ LẠT

 MƯA ĐÀ LẠT

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ 2009

Duy Sắc

Lạnh sao cái gió đầu đông

Lò sưởi đã tắt lửa hồng từ lâu

Giờ em đang ở nơi đâu

Đan anh cái áo cho sầu ấm lên


Hay là em đã quên tên

Một người từng ở cạnh bên ngày nào

Anh qua những chỗ dốc cao

Chỉ nghe thông giũ rào rào nước tuôn


Trong rét mướt, mây u buồn

Đà Lạt chiều xuống, khách buôn nản lòng

Hồ Xuân Hương nước rất trong

Anh cứ đi mãi lòng vòng xung quanh


Đường trơn, anh ngã cái oành

Tiếc cho cái áo mới toanh rách rồi

Anh ngắm trời mưa một hồi

Cả người ướt hết vẫn ngồi buồn tênh


Mặt hồ nổi váng lềnh bềnh

Sóng xô vùi dập lênh đênh đám bèo

Rảo qua khu chợ eo sèo

Vài người nhìn có vẻ nghèo giống anh


Họ đang uống sữa đậu nành

Bánh tráng nướng trứng ngon lành biết bao

Bụng anh nó đói cồn cào

Nhưng tiền mang ít làm sao đủ dùng


Anh đành đi dạo lung tung

Mặc kệ bụng đói lùng bùng cả lên

Tối xuống, Đà Lạt sáng đèn

Anh vẫn đi mãi lên trên ngọn đồi


Trước cửa Dinh Ba, anh ngồi

Bảo vệ họ đuổi một hồi phải đi

Ga xe lửa không có gì

Nên anh chẳng mất công đi, mệt người


Chợ Âm Phủ lắm hoa tươi

Cô bán thổ cẩm cứ cười với anh

Nghĩ thầm chắc mối duyên lành

Tự tin ăn nói nên anh mở lời


Cô rằng: Mua giúp anh ơi

Thổ cẩm đẹp lắm từ nơi núi rừng

Anh bảo: Nhìn rất là ưng

Ngại là tiền thiếu quá chừng sao mua


Cô nói: Anh cứ nói đùa

Với anh thì có ăn thua cái gì

Thích cái nào cứ chọn đi

Mua nhiều vào nhé có gì bớt cho


Anh rằng: Thông cảm giùm cho

Không tiền là thật, giả đò làm chi

Vì cô dễ mến quá đi

Nên tôi bắt chuyện, có gì bỏ qua


Cô ấy bảo anh vui quá

Vậy thông cảm hãy đi qua bên này

Hàng em chỉ vừa mới bày

Chưa gì đã gặp phải tay kỳ đà


Anh lờ rồi bước đi ra

Một mạch đi thẳng về nhà ngủ luôn.


MÙA LÁ ME BAY

 

Mùa lá me bay lại đến

Mùa cánh hoa dầu lại xoay

Mùa cánh phượng hồng bung nhuỵ

Mùa này là mùa chia ly


Em nghĩ gì khi hè về

Ký ức xưa còn hay mất

Mối tình nào từng nhung nhớ

Nụ cười nào mình từng trao


Cơn mưa rào phủ lối đi

Thành phố đen dòng nước ngập

Thế rồi ta xa không gặp

Bởi trời mưa hay lòng ta


Em có mơ ngày xưa ấy

Chúng mình ngắm cánh hoa dầu

Tình ta bắt đầu từ ấy

Hôm nay đã bạc mái đầu


Bao năm xa cách tuổi hồng

Tình xưa vẫn còn trong vở

Lưu bút anh tạc ghi lòng

Một thời bay bổng ước mơ


Chiều nay mình anh buồn tẻ

Cơn mưa cho lòng ngẩn ngơ

Anh nhớ tháng ngày trai trẻ

Ai cho ta lại bây giờ


Con đường hàng me vẫn cũ

Gốc bàng còn khắc tên em

Chỉ có phượng hồng ủ rũ

Ve sầu than thở suốt đêm


Dòng đời anh đi mải miết

Em cũng vất vả gian nan

Tình xưa nhớ hoài da diết

Em có khi nào thở than


Cơn mưa to lắm em à

Anh không dám đi cùng nó

Phố phường chìm trong mùa hạ

Công viên không thấy hẹn hò


Duy SẮC 

DẦM MƯA SÀI GÒN

 

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.


Duy Sắc

HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

 HOA PHƯỢNG BỊ RƠI

Một cành hoa phượng bị rơi

Đó là do bởi gió trời thổi qua

Trên cây còn rất nhiều hoa

Tại sao gió chỉ thổi qua một cành


Một cành hoa phượng còn xanh

Nó vừa mới nhú từ cành cây to

Nó không rơi bởi gió to

Nhưng vì một đứa học trò bẻ đi


Học sinh nó nghĩ điều gì

Tại sao nó lại bẻ đi cành này

Chắc do chúng nghịch quá tay

Cho nên nó bẻ cành này để chơi


Hoa bay là hết cuộc đời

Học sinh nhìn thấy chúng cười rất vui

Phượng hồng rụng khắp mọi nơi

Chẳng qua cũng để vui đời học sinh


Duy Sắc 2005

CON VE SẦU

 Thân mời quý bạn đọc xem một trong những bài thơ buồn nhất mà tôi từng viết. Buồn thê thảm, buồn tuôn nước mắt. Trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã yêu thích thơ Duy Sắc và luôn động viên ủng hộ trong nhiều năm qua.

CON VE SẦU

Duy Sắc

Tạm biệt Trường THPT Marie Curie 1998


Những trưa hè buồn tẻ

Con ve sầu ngân nga

Lời thở than mùa hạ

Tuổi học trò mơ xa


Đời ve trong mấy chốc

Khác chi cánh phượng hồng

Rực cháy lên dữ dội

Thu sang hoa lại tàn


Có phải ve buồn chán

Một vòng đời cỏn con

Hay là ve vui hát

Vì đời ve an nhàn


Mưa cuộc đời xối xả

Non nớt cuộc đời ta

Mênh mông bao tri thức

Đường nào sẽ nở hoa


Thời gian không dừng lại

Ve tàn mấy kiếp rồi

Mái trường này cũng thế

Bao lớp người đã đi


Ai nhớ ai biệt ly

Thầy trò luyến tiếc gì

Nghĩa tình như gió thoảng

Mưa hè rửa sạch đi


Ve cô đơn lắm nhỉ

Hãy làm bạn cùng ta

Cánh phượng hồng mơ mộng

Kệ dòng đời phong ba.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

Duy Sac

Em đi về với người ta

Anh ngồi chỗ cũ ngắm hoa phượng hồng

Cả ngày anh ở bờ sông

Nhìn con nước lớn, nước ròng đến đêm

Anh về tìm lại hình em

Anh ngồi anh ngắm lại em vài lần

Nhìn xong anh cứ bần thần

Cả người nó nóng rần rần hết lên

Hết ngày rồi lại đến đêm

Anh thơ thẩn mãi nhớ em vô cùng

Bố anh bảo nó bị khùng

Chắc là lại nghĩ lung tung cái gì

Mẹ anh thì bảo ngu si

Cái đồ mê gái ngu thì chịu thôi

Anh nghe buồn hết cả người

Thế là nằm ngủ một hồi để quên

Lơ mơ ngủ đến nửa đêm

Trong mơ anh lại thấy em hiện về

Em cầm tay dắt anh đi

Em rằng em bỏ cũng vì thương anh

Bởi vì anh thích hư danh

Suốt ngày mơ mộng sẽ thành này kia

Nhưng chưa thành được cái gì

Tiền không biết kiếm lấy gì mà ăn

Bây giờ kinh tế khó khăn

Cứ thơ với thẩn đói nhăn cả mồm

Anh nghe em trách om sòm

Anh tức và bảo im mồm cô đi

Kệ tôi tôi có làm gì

Tại sao cô lại cứ đi phê bình

Đừng mà cứ nói linh tinh

Đúng là cô bỏ tôi mừng cho cô

Thế là tỉnh hẳn giấc mơ

Anh ngồi lấy giấy viết thơ phượng hồng

Ngày mai anh đến bờ sông

Anh xếp thuyền giấy thả bồng bềnh chơi

Thử xem số mệnh cuộc đời

Chúng ta rồi sẽ tương lai thế nào

PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

Duy Sac 2016



Phượng Vỹ ơi! Mùa hè xưa đâu nhỉ

Phượng nhớ không năm ấy lúc mùa thi

Ta và em ngồi ghế đá thầm thì

Những mơ ước của một thời tuổi trẻ


Chiều hôm đó, nơi sân trường vắng vẻ

Buổi chia tay tiễn biệt của thầy trò

Ta lặng thầm ấp ủ lắm giấc mơ

Còn trong sáng, yêu mà không dám nói


Mới hôm qua ta vừa gặp lại em

Cũng vóc dáng ngày xưa không thay đổi

Chỉ có khác là em nay lớn tuổi

Mắt ưu tư trăn trở cuộc mưu sinh


Đúng, thời gian nó thật quá vô tình

Nghiền nát hết mọi giấc mơ bé nhỏ

Nó cuốn nhanh khiến ta không kịp nhớ

Rằng một thời hai đứa đã từng yêu


Giờ nhìn nhau, ký ức cũ phai nhiều

Tóc cũng bạc, thanh xuân tàn úa hết

Trên gương mặt, da đã nhăn nhiều nếp

Mỗi nếp nhăn là bước ngoặt cuộc đời


Rồi sau nữa làm sao ai mà biết

Chỉ thời gian là nó hiểu mà thôi

Ta lênh đênh, đời bao trận dập vùi

Cố gìn giữ sắc Phượng Hồng đỏ thắm.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

Duy Sắc

Em ơi chờ chút xíu đi

Ngày mai mới đến vội gì phải đi

Hè này mình sẽ chia ly

Hỏi em có luyến lưu gì hôm nay


Tặng em hoa phượng đỏ này

Những gì muốn nói ở đây hết rồi

Tình anh chỉ bấy nhiêu thôi

Mong sao trên bước đường đời nhớ nhau


Nhớ khi tình mới bắt đầu

Hai ta đuổi bắt hoa dầu bay bay

Chiều về ba má em rầy

Em bị đánh mấy roi mây khóc ròng


Những hôm ta đến bờ sông

Tụi mình bắt cá bắt còng về chơi

Tung tăng nhìn ngắm đất trời

Nhìn con tàu lớn ra khơi mỗi chiều


Chưa từng biết nói tiếng yêu

Chỉ là đôi bạn máu liều thích đi

Chắc mai đây chẳng còn gì

Bởi ta mỗi đứa phải đi một đường


Em thi đại học ngoại thương

Anh phải cố gắng vào trường nhân văn

Mong sao sự nghiệp sẽ thành

Đôi ta có chút công danh với đời


Rồi đây hai đứa hai nơi

Không còn chung lớp như hồi xưa đâu

Mong rằng mình vẫn nhớ nhau

Tình còn như những ngày đầu năm xưa

CHIỀU THÀNH PHỐ

 CHIỀU THÀNH PHỐ

Duy Sac

Sài Gòn trơ mấy nóc nhà cao

Gió mát trên sông thổi rì rào

Còi tàu than vãn đời phiêu bạt

Ta ngắm hoàng hôn, hát khêu ngao


Nỗi nhớ người xưa lại dâng trào

Không biết bây giờ người sống sao

Chiều nay nắng cháy tàn hoa phượng

Tình xưa khơi lại những khát khao


Phượng Hồng trôi giữa sóng dạt dào

Ta nhìn hoa phượng lại xuyến xao

Tội thân cánh phượng đời ngắn ngủi

Có là gì đâu giữa đời nào


Chiều nay nắng vẫn thế đỏ au

Dòng người tất bật mãi về đâu

Tâm tư trăn trở từng gương mặt

Ai có trong lòng mang nỗi đau


Rồi đây ta phiêu dạt về đâu

Hay lại lang thang mãi bến tàu

Ta đi nhặt nhạnh cành phượng vỹ

Mơ lại một thời ta bên nhau

HẾT HÈ

 HẾT HÈ

Duy Sac

Mùa hè đã hết

Ve sầu im re

Phượng hồng tàn lụi

Học sinh đến trường


Anh ngồi ven đường

Ly cà phê đắng

Cả ngày phơi năng

Chỉ nhớ người thương


Mà có ai thương

Thì mình tưởng tượng

Có người nào đó

Họ đang chờ mình


Đời khổ quá rồi

Còn gì để vui

Cứ căng thẳng mãi

Chẳng giải quyết gì


Hè nó qua đi

Năm sau nó đến

Có gì phải tiếc

Thời gian thế mà

PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

Duy Sac

Ngày em chặn những dòng tin

Anh ngồi nín lặng cứ nhìn vu vơ

Em làm anh quá bất ngờ

Anh liền bừng tỉnh giấc mơ của mình


Từ hôm em đã lặng im

Anh không còn cớ để tìm đến em

Hàng đêm anh đứng ngoài thềm

Hỏi trời sao lại để em bỏ mình


Rồi anh cứ nghĩ linh tinh

Anh luôn tự trách tại mình vô tâm

Nhiều năm yêu cứ lặng thầm

Nhưng em cần sự quan tâm cận kề


Buồn vì anh quá u mê

Sống trong ảo tưởng mơ về tương lai

Xa nhau bao tháng năm dài

Nghĩ em vẫn mãi ở nơi ấy chờ


Hai ta mỗi kẻ bơ vơ

Em buồn từ đó đến giờ chưa nguôi

Anh lang thang kẻ chán đời

Rảo qua những chỗ từng nơi hẹn hò


Đêm về anh vẫn còn mơ

Thấy em vẫn nói rằng chờ đợi anh

Em yêu anh rất chân thành

Giữ lòng chung thủy với anh suốt đời


Anh đi tìm nhặt phượng rơi

Dầm mình những lúc mà trời đổ mưa

Sao tìm em được bây giờ

Bởi hai ta đã thành xa lạ rồi

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu