Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

CHIỀU THÀNH PHỐ

 CHIỀU THÀNH PHỐ

Duy Sac

Sài Gòn trơ mấy nóc nhà cao

Gió mát trên sông thổi rì rào

Còi tàu than vãn đời phiêu bạt

Ta ngắm hoàng hôn, hát khêu ngao


Nỗi nhớ người xưa lại dâng trào

Không biết bây giờ người sống sao

Chiều nay nắng cháy tàn hoa phượng

Tình xưa khơi lại những khát khao


Phượng Hồng trôi giữa sóng dạt dào

Ta nhìn hoa phượng lại xuyến xao

Tội thân cánh phượng đời ngắn ngủi

Có là gì đâu giữa đời nào


Chiều nay nắng vẫn thế đỏ au

Dòng người tất bật mãi về đâu

Tâm tư trăn trở từng gương mặt

Ai có trong lòng mang nỗi đau


Rồi đây ta phiêu dạt về đâu

Hay lại lang thang mãi bến tàu

Ta đi nhặt nhạnh cành phượng vỹ

Mơ lại một thời ta bên nhau

HẾT HÈ

 HẾT HÈ

Duy Sac

Mùa hè đã hết

Ve sầu im re

Phượng hồng tàn lụi

Học sinh đến trường


Anh ngồi ven đường

Ly cà phê đắng

Cả ngày phơi năng

Chỉ nhớ người thương


Mà có ai thương

Thì mình tưởng tượng

Có người nào đó

Họ đang chờ mình


Đời khổ quá rồi

Còn gì để vui

Cứ căng thẳng mãi

Chẳng giải quyết gì


Hè nó qua đi

Năm sau nó đến

Có gì phải tiếc

Thời gian thế mà

PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

Duy Sac

Ngày em chặn những dòng tin

Anh ngồi nín lặng cứ nhìn vu vơ

Em làm anh quá bất ngờ

Anh liền bừng tỉnh giấc mơ của mình


Từ hôm em đã lặng im

Anh không còn cớ để tìm đến em

Hàng đêm anh đứng ngoài thềm

Hỏi trời sao lại để em bỏ mình


Rồi anh cứ nghĩ linh tinh

Anh luôn tự trách tại mình vô tâm

Nhiều năm yêu cứ lặng thầm

Nhưng em cần sự quan tâm cận kề


Buồn vì anh quá u mê

Sống trong ảo tưởng mơ về tương lai

Xa nhau bao tháng năm dài

Nghĩ em vẫn mãi ở nơi ấy chờ


Hai ta mỗi kẻ bơ vơ

Em buồn từ đó đến giờ chưa nguôi

Anh lang thang kẻ chán đời

Rảo qua những chỗ từng nơi hẹn hò


Đêm về anh vẫn còn mơ

Thấy em vẫn nói rằng chờ đợi anh

Em yêu anh rất chân thành

Giữ lòng chung thủy với anh suốt đời


Anh đi tìm nhặt phượng rơi

Dầm mình những lúc mà trời đổ mưa

Sao tìm em được bây giờ

Bởi hai ta đã thành xa lạ rồi

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

 CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

Tác giả Hoa Phượng Đỏ

Phượng ơi buồn thế là sao?

Ta chia tay đến khi nào gặp nhau

Nhìn hoa tàn úa hết màu

Khiến ta cũng thấy xót đau trong lòng

Phượng tàn hết những nhớ mong

Phượng bay hết khoảng tuổi hồng mộng mơ

Phượng tan tác những câu thơ

Cổng trường em sẽ không chờ đợi ta

Thời học sinh đẹp quá mà

Bây giờ ta phải cách xa nó rồi

Phượng ơi buồn quá đi thôi

Làm sao tìm được những hồi có nhau

Chiều hôm nắng đỏ au au

Em đi bên cạnh càu nhàu linh tinh

Vài ba bữa em giận mình

Giận xong lại đến rủ mình đi chơi

Ta tung tăng như chim trời

Xe đạp dạo khắp mọi nơi phố phường

Áo dài nhí nhảnh dễ thương

Tay cầm tay trước cổng trường mến yêu

Em trinh nguyên nét yêu kiều

Em chẳng quý phái hay kiêu sa gì

Hè này ta phải cách ly

Phượng à, tất cả cũng vì ngươi thôi

Mi xúi hè nó sang rồi

Mi gọi ve đến nỉ nôi tiếng sầu

Lũ sen không biết ở đâu

Chúng nó cũng đến rồi bâu cả vào

Thêm luôn những trận mưa rào

Trời mà như vậy làm sao không buồn

Từ nay ta giận phượng luôn

Tại mi nước mắt ta tuôn vì tình

Giờ ta hết tuổi học sinh

Giờ ta đối diện mưu sinh dòng đời

Hết luôn cái tuổi rong chơi

Giờ trong lưu bút toàn lời chia phôi

Cạch luôn cái đám ve tồi

Suốt ngày than vãn lôi thôi đủ điều

Chúng râm ran những buổi chiều

Làm ta chỉ thấy cô liêu tâm hồn

Tâm tư càng thấy bồn chồn

Thương em đành phải vùi chôn cuộc tình

Phượng hồng thật đúng linh tinh

Mi là một kẻ chia tình lứa đôi

Nói cho phượng hiểu đó thôi

Ta biết trời định thế rồi phượng ơi!


1998 Tạm biệt MarieCurie

Nguyễn Duy Sắc

CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

 CHỤP ẢNH CƯỚI CHO EM

Hôm kia em nhắn tin sang

Rằng em chuẩn bị sang ngang với người

Tôi ngồi tủm tỉm miệng cười

Tự nhiên nhẹ nhõm cả người hẳn lên

Em rằng anh phải giúp em

Chụp bộ ảnh cưới cho em với chồng

Anh còn nhớ chuyện gì không

Anh nợ em chục triệu đồng hồi xưa

Tiền kia anh khỏi phải đưa

Anh chụp ảnh cưới xong là hết luôn

Nói ra anh chớ có buồn

Lúc anh nghèo khó em không có đòi

Nhưng nay có việc cần rồi

Anh chụp ảnh nhé vậy thôi là huề

Thiệt làm khó xử anh ghê

Nếu anh không giúp vậy thì trả em

Bây giờ em rất cần tiền

Để lo chi phí cho em lấy chồng

Anh xem lo được hay không

Để em còn tính chứ đừng dây dưa

Rồi còn hình cũ ngày xưa

Tụi mình hồi đó chụp chung ấy mà

Anh xem xóa hết đi nha

Chuyện của quá khứ gọi là hãy quên

Một là anh trả lại tiền

Hai là anh chụp cho em bộ hình

Chứ đừng nói chuyện loanh quanh

Tính em nó vậy anh từng biết qua

Lát chiều anh nhớ ghé nhà

Đi chọn bối cảnh để ta tiến hành

Chồng em không biết về anh

Cứ xem là thợ chụp hình em thuê

Chụp xong bộ ảnh anh về

Xem như chuyện của chúng ta hết rồi

Em cho anh nửa giờ thôi

Anh hãy chuẩn bị kỹ rồi hãy sang

Tính anh hay nói lằng nhằng

Qua đây phải nhớ im mồm nghe không

Tôi nhìn tin nhắn đau lòng

Hai hàng nước mắt ròng ròng chảy ra

Tôi ra đứng trước hiên nhà

Mở ví thấy có đúng ba mươi ngàn

Bây giờ không đủ tiền xăng

Làm sao qua chụp được hình cho em

Tự nhiên tiếng động ngoài thềm

Một tờ xổ số bay lên lúc nào

Tôi cầm dò thử xem sao

Thì ra nó trúng giải cao nhất rồi

Đúng là mình có lộc trời

Tôi nhắn tin lại em ơi khoan nè

Anh cần nói chuyện em nghe

Em đừng chụp nữa hãy về với anh

Tình mình em bỏ sao đành

Mong em đừng có bỏ anh đi mà

Về đi nối lại tình ta

Anh trúng đặc biệt em à tiền to

Tụi mình mua một căn nhà

Xây dựng hạnh phúc đôi ta từ đầu

Bên kia em nhắn mấy câu

Rằng anh bớt giỡn nói tào lao đi

Nhanh lên qua chụp rồi về

Xong là chấm hết và ta dứt tình

Toàn là ăn nói linh tinh

Vớ va vớ vẩn như thằng bị điên

Không qua thì hãy trả tiền

Cái tính bốc phét nó quen miệng rồi

Vậy là em quyết xa tôi

Chắc là cái số vậy rồi biết sao

Tôi nhìn ra phía bờ rào

Tự nhiên cảm thấy nao nao trong lòng

Gió lay rơi cánh phượng hồng

Phượng bay mất hút tan trong nắng chiều

Duy Sắc

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

 KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH

Duy Sắc

Mỗi lời ta nói hôm nay

Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng

Nó bay vào giữa không gian

Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm


Nếu lời tử tế chân thành

Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng

Từ người nhân hậu cao sang

Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương


Nếu lời cay độc oán hờn

Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù

Từ người thâm hiểm điêu ngoa

Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua


Nghiệp kia nó đến từ từ

Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì

Thời gian vội vã qua đi

Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra


Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa

Hỏi sao lại khổ thân ta thế này

Nghĩ về tâm tính xưa nay

Hỏi xem mình đã nặng lời với ai


Những câu ta nói hàng ngày

Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ

Buông câu thề thốt gì chưa

Hay là nói xấu người mà không ưa


Nghiệp luôn chính xác xưa giờ

Nó là nhân của chính ta gieo rồi

Đến ngày nó sẽ trổ thôi

Chẳng gì vô lý trong đời của ta


Nên người xưa mới dạy là

Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu

Tu tâm, hạn chế nói liều

Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành


Cuộc đời nếu muốn bình an

Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau

Khoan hòa luôn lấy làm đầu

Không gây hiềm khích với nhau làm gì


Việc gì rồi cũng qua đi

Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu

Dù nghèo hay cảnh sang giàu

Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình


Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình

Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng

Tránh gieo nghi kỵ hàm oan

Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay

YÊU TIỀN SẼ GIÀU

 YÊU TIỀN SẼ GIÀU

Duy Sắc

Người giàu họ quý đồng tiền

Cho nên họ được đồng tiền nó yêu

Họ luôn ky cóp chắt chiu

Tiền xu, bạc cắt họ đều nâng niu


Đồng tiền nó rất biết điều

Ai yêu quý nó nó đều trả ơn

Ai mà ra vẻ coi thường

Đồng tiền nó sẽ bỏ luôn không về


Đồng tiền không được ném đi

Bởi ai ném nó tức là coi khinh.

Khinh tiền, tiền sẽ bỏ mình

Cả đời lụm lặt từng chinh mệt nhoài


Có tiền nhiều chớ làm oai

Đừng ra vẻ để tiêu xài quá tay

Vuốt ve tiền bạc mỗi ngày

Lộc trời cho những vận may kiếm tiền


Đốt tiền là bị thần kinh

Sau này không có một chinh trong người

Một khi tiền gét ta rồi

Đời nghèo chẳng cách nào moi ra tiền


Đồng tiền vần với chữ tiên

Kính tiền là kính thần tiên trên trời

Tâm linh không phải chuyện chơi

Yêu tiền sẽ có cuộc đời giàu sang


Ai từng phung phí ngang tàng

Vung tiền như nước làm sang với người

Ném tiền qua cửa để vui

Hãy nên tu tỉnh vì đời về sau


Tiền không đem đến sang giàu

Nhưng ai quý nó sẽ giàu sớm thôi.


NDS

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

KHÔNG TIỀN Ở GIÁ

Duy Sắc

Vàng lên, nhà đất cũng lên

Càng ngày cuộc sống có phần khó khăn

Cưới xin đòi sính lễ vàng

Rước dâu phải có xe sang mui trần

Thôi đành ta cứ độc thân

Không tiền mà cố nợ nần gánh thêm

Chắc gì sau cưới sẽ bền

Khó khăn gian khổ chắc bên nhau hoài

Lỡ như đổ vỡ chia tay

Rồi mình lại oán hận người mình thương

Xong người ta lại khinh thường

Hôn nhân như vậy chỉ vương khổ sầu

Yêu không thành cũng chẳng sao

Cưới rồi sinh chuyện là đau cả đời

Một mình ta cứ rong chơi

Lang thang đây đó nhìn trời ngắm trăng

Ngâm thơ cùng với chị Hằng

Đắm chìm trong giấc mơ hoang cõi trần

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

Trích từ truyện Thơ :" Tiếng Chuông Nhà Thờ" của Nguyễn Duy Sắc

Bài thơ của tác giả Nguyên Sắc họa từ hai câu thơ

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thở đổ chuông " của tác giả Khuyết Danh

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"

Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông

Nhà thơ thích nắng chiều buông

Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ

Nhà thơ thường thích làm thơ

Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh

Xóm đạo có lắm cô xinh

Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta

Hết giờ buổi giảng đức Cha

Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn

Nhìn xong lại đứng làm thinh

Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu

Nhớ người ta đến u sầu

Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ

Nhà thơ lại cố làm thơ

Làm thơ xong lại đứng chờ người ta

Đi vào xong lại đi ra

Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ

Mỗi ngày cứ thật đúng giờ

Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh

Nghe kinh xong lại đứng rình

Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày

Người ta chẳng có hề hay

Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo

Chỉ nhìn không có đi theo

Thơ viết một đống xong treo đầy phòng

Nhà thơ đi lại lòng vòng

Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo

Buổi kinh hôm đó vắng teo

Nhà thơ chờ để cố theo một lần

Nhà thơ đi đảo quanh sân

Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta

Nóng lòng vào hỏi đức Cha

Đức Cha mới nói cô ta đi rồi

Lấy chồng ở chỗ xa xôi

Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh

Nhà thơ buồn bởi thất tình

Tự làm khổ mình uống rượu cho say

Thế là cứ mãi xỉn say

Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân

Nhà thơ tàn tạ tấm thân

Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ

Nhà thơ đốt hết bài thơ

"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TRUYỆN NGẮN KHÔNG LỜI

 TRUYỆN NGẮN ĐÊM GIÁNG SINH

KHÔNG LỜI

Tác giả NGUYỄN DUY SĂC 2018

Hình thức thể hiện: Thơ lục bát

Lối viết: Kể chuyện

Phong cách nghệ thuật: Hiện thực lãng mạn

Cốt truyện hư cấu.

-Câu chuyện này là một câu chuyện hư cấu vì thế đọc giả cần cân nhắc khi xem và bình luận.

Chuyến xe dừng bất thình lình

Một cô gái trẻ rất xinh xuống lề

Nụ cười trên mặt hả hê

Cô ta nhanh bước đi về nhà ngay

Nhà cô trong con hẻm này

Khu ổ chuột có nhiều tay giang hồ

Ba cô ấy chạy xíc- lô

Má cô chuyên nhận may đồ gia công

Tên cô thường gọi Ánh Hồng

Hai mươi mốt tuổi, làm công nhà hàng

Dáng Hồng nhìn rất là sang

Ưa nhìn, cao ráo, dịu dàng nết na

Tính tình thẳng thắn thật thà

Đoan trang, khôn khéo thật là dễ thương

Nhiều anh trong xóm vấn vương

Vài người kiếm cớ cũng thường ghé chơi

Hò vè tán tỉnh lắm lời

Ai cũng mong dịp đi chơi với Hồng

Ba, má cô nhất quyết không

Bởi nhà nghèo khó đèo bồng chẳng nên

Cần phải kinh tế vững bền

Việc làm vững chắc đặt lên hàng đầu


Một buổi chiều mưa rất lâu

Những dòng nước cống đục ngầu sủi lên

Sấm trên cao nổ vang rền

Bầu trời u ám phủ lên Sài thành

Hồng xin sếp phải về nhanh

Cô lo nhà bị ngập thành cái ao

Hồng đi giữa cơn mưa rào

Tại bến xe buýt có bao khách chờ

Một chú bé tuổi còn thơ

Mặt mũi lem luốc lờ đờ ngồi yên

Trước ngực đeo cái lon tiền

Đôi mắt ngơ ngác hồn nhiên u buồn

Nóc trạm xe, nước mưa tuôn

Thằng nhỏ cố nép thân luồn vào trong

Hồng nhìn thấy, cô đau lòng

Nghĩ rằng người khổ nhiều trong cuộc đời

Con người ta lắm đồ chơi

Chúng nó vui sướng cuộc đời ấm no

Em đây chui rúc co ro

Quần áo rách rưới gầy gò tấm thân

Bà bên cạnh nhìn ngại ngần

Rằng phải cẩn thận cái dân ăn mày

Sơ hở, chúng móc túi ngay

Xã hội nhiều lắm chuyện này xảy ra

Nghèo nhưng không có thật thà

Bọn này đóng kịch để mà xin ăn

Một ông đứng tuổi cằn nhằn

Rằng kệ tụi nó , lăn tăn làm gì

Xem như chưa biết đến đi

Ném vài đồng lẻ tức thì nó vui

Mất của là chuyện hên xui

Cớ gì sao lại phanh phui chuyện này

Coi chừng đồng bọn nó hay

Rồi mình phiền phức có ngày mà coi

Tôi không có dạ hẹp hòi

Những chuyện thiên hạ săm soi mệt người

Cô cạnh bên vẻ tức tưởi

Cô rằng: tất cả do lười nó ra

Ai cũng phải lao động mà

Không làm thì chớ kêu ca om sòm

Hồng nhìn thằng bé gầy nhom

Người ta ngoảnh mặt không dòm còn khinh

Xe buýt đến trạm thình lình

Mọi người ai nấy tự mình bước lên


Xe của Hồng còn chưa đến

Nên cô vẫn phải ở bến để chờ

Hồng nhìn chú nhóc bơ vơ

Cô hỏi : em sáng đến giờ ăn chưa

Một mình ngồi đó dầm mưa

Thằng bé ngước mặt mới thưa lại rằng

Chị không có sợ em chăng?

Hãy nên cảnh giác những thằng ăn xin

Cậu bé tròn mắt ngước nhìn

Rằng em không có đáng tin đâu mà

Chị nên hãy tránh xích ra

Em gây phiền phức sẽ là không hay

Hồng rằng: chị bảo thế này

Một vài người họ chưa hay em à

Suy nghĩ là của người ta

Em đừng để ý đến mà buồn thêm

Cuộc sống nào có êm đềm

Chị cũng vất vả thức đêm kiếm tiền

Nào có ai để cho yên

Nhiều khi có lắm cái phiền nó theo

Chúng ta đều chung cảnh nghèo

Vất vả lam lũ bọt bèo tấm thân

Thằng bé còn vẻ ngại ngần

Rằng em tự biết cái thân của mình

Cảm ơn chị đã thương tình

Chị đã thông cảm không khinh ăn mày

Bây giờ em phải đi ngay

Chắc không dám hẹn có ngày gặp nhau

Nói xong nó chạy đi mau

Hồng rơi nước mắt trông sau một hồi

Nước mưa trên lộ cứ trôi

Xe buýt cũng đã đến rồi, Hồng lên


Nhà Hồng ngập nước lềnh khênh

Ba cô dời hết đồ lên trên bàn

Má cô tát nước rồi than

Con hẻm trũng quá nước tràn hết trơn

Kỳ này tao sẽ làm đơn

Yêu cầu xây dựng cao hơn ngoài đường

Nhiều năm rồi cả cái phường

Mỗi lần mưa lớn là đường như sông

Hồng rằng: Má khỏi mất công

Bà con họ cũng sẽ không chịu làm

Tiền đâu cho nổi mà kham

Mọi người phải nhất trí làm mới xong

Năm nào cũng họp lòng vòng

Họp rồi đâu giải quyết xong vấn đề

Nước ngập đúng là mệt ghê

Nhưng phải chịu thế vài ngày má ơi

Má Hồng than mệt hết hơi

Thôi đừng đứng đó nhiều lời đôi co

Mày vô mà phụ nhanh cho

Thu dọn mấy cái đống đồ lên cao

Toàn là hàng mối của tao

Ướt là ăn cháo, không tiền đền đâu

Hồng nghe muốn nhức cả đầu

Cô vô dọn một hồi lâu xong ngồi

Mưa ngoài trời đã tạnh rồi

Nước ngoài con hẻm một hồi rút đi

Đồ đạc xếp lại tức thì

Hồng nói cô phải gấp đi chỗ làm

Hồng rằng: Đang dịp cuối năm

Nhà hàng nhiều việc phải làm kiếm thêm

Bữa nay con tăng ca đêm

Ba má khỏi phải chờ cơm làm gì

Má nói mày đi thì đi

Kiếm tiền chớ có cái gì mà lo

Nhưng mà cẩn thận giùm cho

Đêm hôm sương gió phải lo giữ mình

Đừng có đàn đúm linh tinh

Mình nghèo phải tính sao cho chu toàn

Ba Hồng nói con này ngoan

Nó giỏi và biết lo toan hết rồi

Bà để cho nó đi thôi

Bà nói một hồi hư việc của con

Thôi mau lo việc đi con

Trong nhà cũng chẳng có còn việc chi

Hồng thưa ba má con đi

Trong lòng suy nghĩ lo toan rất nhiều


Trạm xe lúc sáu giờ chiều

Hồng ngồi vẻ mặt đăm chiêu nhìn trời

Xe buýt vẫn chưa đến nơi

Cô chờ mệt mỏi rã rời cả ra

Cuối đường từ phía đàng xa

Bóng dáng khấp khểnh một bà ăn xin

Bà già không đi một mình

Một thằng bé nhỏ đang vin theo bà

Vừa nhìn Hồng đã nhận ra

Cô đã từng gặp cậu ta lúc chiều

Hai bà cháu bước liêu xiêu

Hồng tiến đến nói vài điều hỏi han

Rằng trời mưa mới vừa tan

Hai bà cháu đã có ăn chưa nào

Giờ này chưa về nghỉ sao

Gió lạnh mà nó ngấm vào bệnh ra

Thằng nhỏ nép sát vào bà

Hai mắt len lét nhìn qua phía Hồng

Bà già ngước mặt lên trông

Rằng tôi và nó vốn không có nhà

Quanh năm ngủ công viên mà

Còn nó thì cả mẹ cha chết rồi

Giờ chỉ bà và cháu thôi

Cuộc đời trôi nổi khắp nơi là nhà

Hồng nghe cảm thấy xót xa

Ngẫm lắm số phận thật là khổ gê

Tự nhiên tâm trạng não nề

Cô rút tiền lẻ và cho năm ngàn

Trong lòng cảm thấy ngổn ngang

Vừa trong lúc ấy xe đang lại gần

Cô bèn phải chạy nhanh chân

Không kịp lấn cấn để mà hỏi han


Xe chở Hồng đến nhà hàng

Cô vào công việc vội vàng thật nhanh

Hôm nay có tiệc khánh thành

Công ty nào đó tiến hành khai trương

Nhân viên gấp rút khẩn trương

Thức ăn số lượng rất nhiều và ngon

Khăn vàng phủ những bàn tròn

Nhiều thùng nước ngọt, bia lon sẵn sàng

Tiệc này đúng thật là sang

Hoa tươi đủ loại hai hàng lối đi

Sân khấu bày trí tinh vi

Màn hình khổ lớn, loa thì loại to

Dàn âm thanh thật khổng lồ

Ánh sáng xanh đỏ bắt đầu chiếu lên

Khách đã đến đủ các bên

Âm nhạc đã được bật lên đón chào

Sau lời giới thiệu ngọt ngào

Giám đốc của họ tiến vào cắt băng

Hội trường hồ hởi chúc mừng

Mọi người vui vẻ đã cùng nâng ly

Nhân viên hớt hải chạy đi

Bữa tiệc huyên náo tức thì cả lên

Hét hò inh ỏi phía trên

Khách khứa họ đến vào mâm rất nhiều

Hồng đang vẻ mặt đăm chiêu

Một anh khách đến ra điều kẻ sang

Rằng em phục vụ nhà hàng

Làm việc phải ráng lẹ làng chút đi

Ngơ ngẩn đứng đó làm gì

Châm thêm nước đá vô ly anh nào

Hồng khe khẽ cúi đầu chào

Cô gắp nước đá bỏ vào trong ly

Xong cô cúi mặt bước đi

Anh ta ngoắc hỏi em gì đó ơi

Lát rảnh ghé chỗ anh chơi

Anh muốn tâm sự và mời cà phê

Hồng nghĩ bụng thiệt bực gê

Uống nhiều cho cố máu dê nó sần

Cô đã trải qua nhiều lần

Những chuyện như vậy đa phần do say

Cô tìm quản lý nói ngay

Rằng cái ông đó đang say nói càn

Em né một chút cho nhàn

Anh cho một đứa đến bàn đó đi

Quản lý hiểu không nói gì

Anh ta tức thì gọi cậu thanh niên

Rằng em cẩn thận kẻo phiền

Khéo léo mời khách về yên chỗ ngồi

Họ đã say xỉn hết rồi

Nhiều nhân viên nữ phản hồi không hay

Anh thanh niên thế chỗ ngay

Thế là chuyện này có vẻ đã êm

Tiệc tàn gần lúc giữa đêm

Nhân viên gói thức ăn đem về nhà

Hồng đi bộ một quãng xa

Xe ôm quen đã chờ cô đầu đường

Hồng rằng chú chạy khẩn trương

Con sợ mưa nữa là đường khó đi

Xe ôm nổ máy tức thì

Hai người phút chốc đã đi đến nhà

Hồng trả tiền xong vào nhà

Cô thấy có mẹ với ba đang chờ

Cô nhìn xem thử mấy giờ

Ba cô liền nói coi giờ làm chi

Vô thay đồ nghỉ ngơi đi

Ngủ cho nó sớm có gì mai lo

Thức đêm rồi bệnh vô cho

Tiền thuốc không có đủ lo con à

Hồng rằng con cảm ơn ba

Đồ ăn con gói từ nhà hàng đây

Sáng mai ba hâm lại ngay

Bấy nhiêu chắc đủ cho ngày hôm sau

Hồng vào rửa mặt, búi đầu

Cô đi lên gác bắt đầu ngả lưng


Giáng Sinh phố xá tưng bừng

Nam thanh, nữ tú vui mừng hẹn nhau

Sài Gòn rực rỡ sắc màu

Phố đông nhộn nhịp, đèn sao sáng ngời

Xóm nghèo không có gì chơi

Lũ trẻ nhìn trời ngóng những vì sao

Hồng cô đơn biết là bao

Cô không có một bạn nào ghé thăm

Buổi chiều vừa hết giờ làm

Hồng đi lặng lẽ lang thang một mình

Sông trôi những khóm lục bình

Dập dềnh con nước lênh đênh phận người

Cô đến một shop hoa tươi

Cô nhận một mớ hoa rồi đi ngay

Hồng tranh thủ những dịp này

Cô kiếm chút đỉnh mua này mua kia

Cô ôm một mớ hoa đi

Vòng qua các phố rồi về công viên

Những nơi tụ tập thanh niên

Hồng mời họ đến mua hoa của mình

Rảo thêm những chỗ bùng binh

Xong Hồng lại ghé bờ kênh mời chào

Mệt quá, bụng đói cồn cào

Hồng uống ngụm nước rồi vào hàng ăn


Chủ quán ghé đến hỏi rằng

Chào em! Cho hỏi em ăn món gì

Bánh canh hay hủ tíu mì

Chọn nhanh một món, chị đi làm liền

Hồng liếc sơ bảng giá tiền

Hồng rằng hủ tiếu với giò cho em

Chủ rằng chờ xíu chị làm

Uống thêm gì nữa chị mang luôn nè

Hồng rằng em uống nước trà

Em ăn hủ tiếu xong là đi ngay

Chủ rằng chờ nhé có ngay

Bà ta hớn hở mặt mày đi vô

Trong khi Hồng đang ngồi chờ

Nhiều chị vé số bước vô mời chào

Hồng chỉ biết có lắc đầu

Cả chục người bán làm sao mua giờ

Cô đành im lặng làm ngơ

Cô liếc mắt ngó đồng hồ, suy tư

Ngoài cửa lại có người vô

Một bà một cháu lờ đờ ăn xin

Rằng mong cô bác thương tình

Giúp kẻ nghèo khó chút tiền ăn cơm

Hồng nhận ra thằng bé con

Bà nội của nó lưng còng kế bên

Hồng mời bà, cháu vào liền

Hồng rằng con có ít tiền gửi cho

Bà và em ăn gì chưa

Bà già thỏ thẻ rằng chưa ăn gì

Hồng rằng vậy vào đây đi

Mời cùng ăn hủ tiếu mì với con

Bà già rằng rất cảm ơn

Tụi tôi không dám ngồi ăn cô à

Chủ quán họ biết sẽ la

Bởi bà với cháu đều là ăn xin


Chủ quán ra bất thình lình

Rằng hủ tiếu đã có liền cho em

Hồng rằng chị lấy thêm hen

Hai tô nữa nhé cho em với bà

Chủ ngạc nhiên, hỏi thiệt à!

Bộ em quen với bà già này sao?

Mời cụ tránh chỗ khác nào

Ở đây khách khứa ra vào rất đông

Đây, bà cầm đỡ vài đồng

Rồi đi chỗ khác kẻo không lại phiền

Hồng rằng em có chút phiền

Chị cứ để cụ ngồi yên chỗ này

Bà và em đã vào đây

Tất cả chi phí bữa này em lo

Chủ rằng em hãy hiểu cho

Quán chị không có chỗ cho ăn mày

Nếu em không thích ra ngay

Bởi khách của chị ở đây nhà giàu

Hồng rằng ăn mày thì sao

Cũng là người cả lẽ nào khác nhau

Chủ rằng em nghĩ thế nào

Người nhưng đẳng cấp khác nhau em à

Em không chịu, chị mời ra

Chị không có thích thấy bà ta đâu

Hồng biết sẽ khó ngồi lâu

Cô trả tiền gấp rồi mau ra ngoài

Hồng rằng mời cụ đi thôi

Chúng ta ra ghế đá ngồi nghỉ ngơi

Ba người vừa rời chỗ ngồi

Chủ quán mở miệng nói lời chê bai

Rằng quân mạt hạng tụi bay

Đừng mong vào những chỗ này con ơi


Ba người dắt díu ra ngoài

Họ đi bộ dài đến một công viên

Hồng rằng nghèo đúng là hèn

Quán ăn mà cũng đã kênh kiệu rồi

Họ đến ghế đá và ngồi

Bà cụ thút thít nói lời khổ đau

Rằng cháu tốt bụng biết bao

Hiếm có người nào thông cảm tụi tôi

Hồng rằng chắc cụ đói rồi

Để cháu mua mấy nắm xôi về liền

Hồng đi ra cổng công viên

Cô vội mua liền ba gói xôi to

Ba người hý hửng cười đùa

Họ ăn xong bữa nhẹ nhàng thảnh thơi

Cụ bà nước mắt tuôn rơi

Cụ rằng tôi đã cả đời gian nan

Về già tưởng sẽ an nhàn

Gia đình nhỏ bé vỡ tan thình lình

Tôi giờ còn mỗi một mình

Tuổi già lắm bệnh sẽ đi mai này

Thằng bé cháu của tôi đây

Tương lai chẳng biết sau này ra sao

Hồng rằng cụ vui lên nào

Đời người không biết ngày sau thế nào

Cháu giờ cũng có gì đâu

Cuộc sống chật vật thiếu đầu hụt đuôi

Ngày ngày phải chạy ngược xuôi

Nhiều lúc cố cười để kiếm niềm vui

Mà em nó nhiêu tuổi rồi

Chẳng hay tên gọi là gì vậy em

Nhóc rằng em tên là Kiên

Tuổi vừa lên chín, học là lớp hai

Bà cụ buột miệng thở dài

Rằng bố mẹ nó qua đời tròn năm

Bà cháu thiếu thốn cái ăn

Thế nên việc học khó khăn rất nhiều

Dưới quê không có tiền tiêu

Tôi đành đánh liều dẫn nó đi xin

Mỗi ngày kiếm được ít tiền

Đêm đến, bà cháu vào hiên ngủ nhờ

Tội thân thằng bé rất khờ

Tôi chết rồi, nó biết nhờ vào ai

Hồng nghe xong cô thở dài

Cô nhìn đường phố một hồi lặng im

Hồng rằng con có chút tiền

Bà cầm lấy đỡ rồi tìm gì ăn

Con cũng nào có gì hơn

No el con cố bán bông kiếm tiền

Bà cụ rằng con rất hiền

Dáng người nhanh nhẹn, đảm đang thế này

Rồi con sẽ sáng tương lai

Cảm ơn con chẳng chê bai kẻ nghèo

Nãy giờ làm phiền con nhiều

Bà cháu tôi kiếu hẹn vào dịp sau

Không dám phiền con thêm đâu

Con ráng bán hết rồi mau về nhà

Thằng Kiên nhìn mấy bó hoa

Kiên rằng em phụ bán hoa rồi về

Chị đưa em một nửa đi

Giờ này còn sớm, người đi chơi nhiều

Một bó bán giá bao nhiêu

Em đi một lèo là bán hết ngay

Hồng rằng vậy bà ngồi đây

Con và Kiên sẽ về ngay tức thì

Bán nhanh hết mớ hoa đi

Có tiền mình sẽ đi chơi xong về

Bà già vẫn rất e dè

Bà nghĩ làm thế sẽ phiền cho cô

Bà rằng tôi rất là lo

Bà cháu tôi chỉ là phường ăn xin

Xã hội họ đâu có tin

Con đừng làm thế sẽ phiền hà ra

Hồng rằng cuộc sống của ta

Ai cũng có lúc khổ mà cụ ơi

Thiên hạ dù có lắm lời

Họ nào có giúp cho đời chúng ta

Kệ thôi vui vẻ lên bà

Con còn không sợ thì bà lo chi

Bà cứ ngồi ở đây đi

Chị em con bán xong thì về ngay

Bà rằng Kiên hãy lại đây

Bà lau cho cái mặt mày đẹp ra

Chỉnh lại quần áo cho bà

Nhớ cầm cẩn thận kẻo hoa gãy cành

Đi rồi phải nhớ về nhanh

Đừng có cái tính lanh chanh bụi đời

Kiên rằng dạ cháu biết rồi

Bà cứ yên dạ và ngồi ở đây

Con với chị sẽ về ngay

Bữa nay con có một ngày thiệt vui

Hồng rằng tụi mình đi thôi

Mười ngàn một bó, nhớ lời chị nha

Hồng đưa Kiên chục bó hoa

Hai người lảo rảo đi ra nhà thờ

Tôn nghiêm dưới tượng Đức Bà

Thanh niên, trai gái rất là đông vui

Phố xá tràn ngập tiếng cười

Thánh Ca vang khắp mọi nơi rộn ràng

Đèn sao lấp lánh giăng giăng

Giánh Sinh tràn ngập hoa đăng sáng ngời

Hai chị em đi dạo chơi

Lăng xăng mời mọc mọi người mua hoa

Sau một vòng quanh nhà thờ

Họ lại đi tiếp hướng về công viên

Nhìn Kiên con nít lại hiền

Bà con ủng hộ mua liền không chê

Hồng mời cho chán cho chê

Hoa vẫn còn ế nên cô rất buồn

Hồng gặp Kiên rồi nói luôn

Rằng em có số bán buôn quá à

Mới đây mà bán hết hoa

Thôi em cầm hết đem ra bán giùm

Kiên rằng chị nói thiệt hông

Hồng rằng chị nói thiệt lòng mà em

Kiên cười vậy để cho em

Nó ôm một mớ hoa thêm đi mời

Hồng đến ghế đá nghỉ ngơi

Cô ngắm bầu trời sao sáng lung linh

Cô nghĩ về tương lai mình

Học hành chưa biết có thành hay không

Tương lai liệu có màu hồng

Rồi đây cuộc sống sẽ ra thế nào

Kiên cứ vừa đi vừa rao

Rằng mua hoa nào cô bác giúp con

Thằng nhỏ lếch thếch lon ton

Người ta thương nó trẻ con cơ hàn

Người không mua cho vài ngàn

Có người còn đến hỏi han lắm điều

Kiên bán cũng được rất nhiều

Phút chốc mà đã sạch veo hoa rồi

Nó tìm đến chỗ Hồng ngồi

Kiên rằng hoa đã hết rồi, về thôi

Hai chị em thiệt là vui

Hồng rằng mình gặp bà rồi về hen

Đến chỗ bà của thằng Kiên

Hồng rằng Kiên nó kiếm tiền tài gê

Khôn lanh đúng hết chỗ chê

Sau này nó sẽ giỏi dang đó bà

Bà cụ rằng con nít mà

Chắc họ thấy tội mua hoa thôi à

Cháu khen chi khổ nó ra

Cảm ơn cháu đã cảm thông phận nghèo

Hồng nghe xong cô ngẹn ngào

Rằng con xin lỗi chạm vào nỗi đau

Ý con không có gì đâu

Bà đừng suy nghĩ nặng đầu làm chi

Bà cụ rằng nào có gì

Cháu hiền lành vậy lấy gì để chê

Muộn rồi chúng tôi đi về

Cháu cũng hãy gấp mà về nhà thôi

Hồng rằng dạ cháu biết rồi

Cháu giờ muốn mời bà với em Kiên

Mình đi dạo chơi công viên

Để xem không khí No el thế nào

Có rất nhiều đèn ông sao

Mình ngắm những dãy nhà cao sang giàu

Muộn chút cũng chẳng có sao

Ngày mai con nghĩ đã đâu đi làm

Kiên nghe thấy thế rất ham

Kiên rằng con muốn tham quan phố phường

Lâu rồi mình ngủ lề đường

Nhưng chưa có dịp ra đường No el

Bà đi chơi một bữa hen

Để cho con biết No el thế nào

Bà già rằng ừ đi nào

Các con đã thích biết sao bây giờ

Ba người tản bộ nửa giờ

Họ cười hớn hở rất là vô tư

Bỗng nhiên Kiên đứng ngẩn ngơ

Hồng rằng gì đó sao em lại buồn

Kiên rằng em đâu có buồn

Chị nhìn theo dọc con đường mà xem

Nhiều đèn sao đã sáng lên

Em giờ mới biết No el lần đầu

Hồng rằng Chúa ở trên cao

Hôm nay Chúa Giáng sinh vào nhân gian

Cứu người cơ cực lầm than

Cứu thế giới khỏi tương tàn đánh nhau

Người ta thắp đèn ông sao

Là để đón chào Thiên Chúa Giáng Sinh

Nghe đồn đêm nay rất linh

Em hãy ráng nghĩ cho mình giấc mơ

Em cầu Thiên Chúa ban cho

Cuộc sống gì đó của em sau này

Kiên liền nhắm mắt nguyện ngay

Kiên nguyện bà nó sống dai, khoẻ nhiều

Nguyện Hồng sớm có người yêu

Nó nguyện cho nó có nhiều cơm ăn

Hồng nhìn thấy Kiên lầm bầm

Cô cười bảo lắm ước mơ vậy à

Kiên liền mở mắt ngay ra

Rằng chị thật là như một cô tiên

Chị xinh đẹp và rất hiền

Nhìn chị, em nhớ má em vô cùng

Hồng nghe xong, cô rưng rưng

Rằng em tội nghiệp quá chừng đi thôi

Chị đã hiểu chuyện hết rồi

Em vui lên nhé vì đời còn lâu

Ráng quên đi những nỗi sầu

Chị cũng nguyện cầu em sẽ lớn khôn

Bà cụ nhìn lũ trẻ con

Bà rơi nước mắt xong buồn vu vơ

Giáng Sinh ban lắm ước mơ

Tình người hoà quyện thật là đẹp sao

Ngân nga câu chúc dạt dào

Người trao người những ngọt ngào yêu thương

Câu kinh vang vọng giáo đường

Những lời cầu nguyện quê hương thái bình.



BIẾT SAO CHỮ NGỜ

 BIẾT SAO CHỮ NGỜ

Anh ngu em có yêu không

Mà thôi, ngu quá làm chồng được sao

Ngu không biết nói ngọt ngào

Ngu không biết kiếm làm sao ra tiền

Anh sẽ đi để em yên

Anh cũng không thích làm phiền em đâu

Yêu em anh mệt cả đầu

Anh ngu chẳng biết những câu tỏ tình

Nói toàn những chuyện linh tinh

Nghĩ chuyện vớ vẩn, lo mình chưa xong

Chia tay nhé, khỏi lòng vòng

Để em còn kịp lấy chồng sinh con

Em còn trẻ, xuân đang son

Bao nhiêu con mắt mỏi mòn nhìn theo

Anh tham lam mà cố đeo

Sẽ làm em khổ , cái nghèo nó vương

Thương em cũng rất là thương

Đành phải hai đường đôi lứa xa nhau

Xa em, anh cũng lòng đau

Nhưng mà xa sớm đỡ đau sau này

Còn hơn anh vác mặt dày

Cả ngày ăn vạ, đoạ đày thân em

Anh nói thế còn tuỳ em

Thật lòng anh cũng thích em rất nhiều

Ngu nên chẳng biết nói điêu

Chẳng phải nói liều để lấy lòng em

Thế nhé anh tạm biệt em

Còn thời gian cứ chờ xem thế nào

Nếu như duyên nợ dính vào

Đôi ta nên nghĩa, biết sao chữ ngờ


Duy Sac 2018