Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

YÊU LÀ YÊU THÔI

 YÊU LÀ YÊU THÔI

Tôi không dám yêu người đã cũ

Bởi vì sao họ cũ quá rồi

Họ từng trải đường đời vô số

Tôi chỉ là đứa trẻ ngây thơ


Tôi cũng chẳng dám yêu người mới

Bởi vì họ vừa bước vào đời

Tuổi còn nhiều ước mơ hoài bão

Tôi chỉ là một kẻ dở hơi


Tôi chỉ yêu một người thầm kín

Người mang cho tôi những hồn thơ

Tôi chỉ biết một mình mơ mộng

Yêu người rồi yêu cả quê người


Ai yêu ai không biết trên đời

Chẳng phải số hay duyên gì cả

Yêu là yêu không cần giải thích 

Yêu bởi là ta thấu hiểu nhau


Duy sắc 2018

THƠ TÌNH CHIỀU CHỦ NHẬT

 Thơ Tình chiều chủ Nhật

Duy Sắc

Anh gặp em trong buổi chiều chủ nhật

Thì chiều mà nên ta gọi chiều thôi

Em nhìn anh, em suy nghĩ một hồi

Tình mình đẹp một chiều thôi anh nhé


Anh nhìn em một hồi, anh buồn tẻ

Em còn non chưa va vấp đường đời

Anh yêu em cũng có thể được thôi

Nhưng tuổi tác chính là lời đe dọa


Dẫu biết rằng tình mình tha thiết quá

Nhưng bây giờ đã quá lứa lỡ thời

Nên anh chẳng có thời gian chờ đợi

Thanh xuân em còn người đợi với kẻ chờ


Anh chỉ buồn vì mình mãi mộng mơ

Yêu yêu lắm nên dại khờ quên tuổi

Nay anh ngẫm đời mình giờ quá tuổi

Nhưng tình yêu vẫn như buổi thanh xuân.

GỬI EM

 GỬI EM

Rồi đây em sẽ hiểu ra

Tình yêu anh có dễ mà trao ai

Thơ tình anh viết dông dài

Chưa hẳn tình đó của ai em à

Anh yêu em bởi thật thà

Chẳng phải mặn mà những nét kiêu sa

Em chưa hiểu rõ anh mà

Tình thơ anh viết chính là quê hương

Anh yêu dáng trẻ đến trường

Yêu những con đường chiều lá me bay

Yêu cô công nhân nghành may

Yêu bé đánh giày lầm lũi trong đêm

Yêu ánh nắng chiều vương thềm

Yêu lúc êm đềm trên cánh đồng lau

Anh yêu sóng vỗ mạn tàu

Yêu cành phượng đỏ tươi màu hè sang

Yêu đồng lúa đang chín vàng

Yêu con đường làng xanh ngắt hàng tre

Yêu cô giáo đi dạy trẻ

Yêu những người mẹ vất vả gian lao

Yêu gánh hàng rong bán dạo

Anh yêu nhiều lắm làm sao kể giờ

Anh yêu nhưng cạn hồn thơ

Nhờ em nay đã có thơ trở về

Anh yêu chứ không si mê

Vì tình anh chỉ tình quê hương mình

Anh không phải kẻ đa tình

Bởi những mối tình anh viết được ra

Tình cảm anh rất bao la

Nhưng anh không dễ để mà yêu ai.

Anh không giàu cũng chẳng tài

Nhưng anh luôn biết có ai yêu mình

Yêu em cái nghĩa cái tình

Nàng thơ là một mối tình mộng mơ


Duy Sac 2018

NHƯ HỒI XƯA ẤY

 NHƯ HỒI XƯA ẤY

Duy Sac

Hoa cỏ theo mưa

Chồi non tua tủa

Nhan sắc theo mùa

Nhạt với thời gian


Câu nói yêu thương

Còn trong ký ức

Đời dẫu vô thường

Ta vẫn mãi thương


Mười mấy mùa trăng

Chia ly cách biệt

Ta vẫn mơ màng

Ánh mắt của em


Không phải là mơ

Tình kia rất thật

Người vẫn đợi chờ

Một kẻ dại khờ


Nếu có một ngày

Mình gặp lại nhau

Ta vẫn đắm say

Như hồi xưa ấy

THƯƠNG NHAU

 THƯƠNG NHAU !

Duy Sắc

Phận người quá nhỏ nhoi

Khi đứng trước thiên tai

Còn gì mơ mộng nữa

Khi gió bão đến hoài


Bao nhiêu năm tích góp

Phút chốc lại trắng tay

Như giã tràng se cát

Sóng đánh xóa hết ngay


Ngàn năm qua đều vậy

Biết bao nền văn minh

Hưng vong đều do bởi

Những thảm họa thiên tai


Ai dám vỗ ngực tài

Khi ông trời nổi giận

Nên đừng hoang tưởng mãi

Vì đời là phù du


Yêu đương với oán thù

Cũng chẳng là gì cả

Bởi khi trời giáng họa

Ta cần phải thương nhau

VÌ BẠN TỬ TẾ

 

Bạn là người tử tế

Bạn mới biết thương người

Biết đau cho người khác

Biết san sẻ niềm vui


Bạn là người tử tế

Bạn mới có tình yêu

Bạn yêu người yêu mình

Bạn yêu mình yêu bạn


Bạn mà không tử tế

Bạn sẽ khổ ê chề

Bạn bè bạn xa lánh

Bạn thui thủi một mình


Bạn là người tử tế

Bạn mới hiểu tình người

Bạn sẽ không vô cảm

Bạn sẽ sống biết ơn


Bạn mà không tử tế

Bạn chắc sẽ vô ơn

Bạn bạc tình bạc nghĩa

Bạn tàn nhẫn vô tâm


Bạn là người tử tế

Bạn sống có lương tâm

Bạn có đời hạnh phúc

Bạn có một tình yêu


Duy Sắc

Ý TRỜI

 Ý TRỜI !

Duy Sắc

Thế nước đang lên, khắp nơi lụt lội

Mưa gió bão bùng, điêu đứng lòng dân

Thảm cảnh bi thương, thiên tai muôn thuở

Vạn kiếp nhân sinh quằn quại sinh tồn


Tình ta bé nhỏ nào có là gì

Nhưng anh mãi cố lưu giữ trong tim

Phải chăng Duyên Nghiệp định mệnh thế rồi

Làm sao thoát khỏi để mình an yên


Ta nhìn con nước mới thấu lòng trời

Ta nghe tiếng khóc mới hiểu lòng người

Ta nhìn ly biệt mới hiểu đớn đau

Ta phải nhìn nhau mới yêu thương được


Chỉ là cát bụi một kiếp vô thường

Ta tìm gì mãi những thứ hư danh

Khi ta cô đơn vạn lý độc hành

Khi ta mòn mỏi mơ bóng hình em.

NẮNG XUÂN

 NẮNG XUÂN

Duy Sac



Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt

Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay

Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai

Vì anh nhớ có chợ mai mới họp


Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp

Thật không ngờ người đã dọn mai đi

Xấu hổ quá anh không biết nói gì

Đành phải dẫn em đi khu du lịch


Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi

Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều

Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều

Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước


Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp

Tình đôi ta như là một phép màu

Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau

Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng


Từng đã có đôi lần mình xa cách

Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về

Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu

Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi


Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm

Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim

Anh thì để vần thơ vào tâm sự

Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.


Số phận mình dù gì cũng đã đau

Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa

Đau để biết tình yêu kia là thật

Chứ không đau là tình ấy giả vờ.

CHỈ LÀ THƠ THÔI

 CHỈ LÀ THƠ THÔI

Duy Sac



Chỉ là thơ thôi em

Đọc cho vui thôi nhé

Nếu thơ mà thực tế

Là đời anh đã giàu


Thơ của anh rất nhiều

Em không biết được đâu

Anh mê thơ từ bé

Nên thơ luôn trong đầu


Anh làm thơ vì buồn

Vui là anh đi nhậu

Chỉ cần ngồi một tiếng

Có cả chục bài thơ


Anh làm thơ lung tung

Đa phần là than thở

Những mối tình dang dở

Cuộc sống kẻ cơ hàn


Thơ anh viết lan man

Phải yêu thơ mới hiểu

Bởi vì thơ anh lạ

Không như thơ người ta


Anh không biết luật thơ

Nên thơ anh lủng củng

Ý tứ lung tung lắm

Nhưng thơ cực kỳ hay


Chỉ là chữ múa may

Xào qua rồi xào lại

Đôi khi là nói xạo

Thơ nó chỉ vậy thôi


Yêu thơ đừng yêu người

Bởi người không giống thơ

Em yêu là em khổ

Rồi cả đời bơ vơ


Anh chưa từng in thơ

Bởi tiền anh không có

Mai này anh trúng số

Anh sẽ in ra đầy


Chỉ là thơ thôi em

Có cái gì mà hay

Ai làm mà chẳng được

Quan trọng là thích thôi


Khi em làm được rồi

Thơ người cũng thường thôi

Chẳng thơ nào hay cả

Đều là vì cái tôi

TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

 TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

Duy Sac

Người con gái yêu bằng thực tế

Họ chỉ yêu khi nhận được gì

Họ quan trọng nhất là cảm xúc

Được quan tâm, chăm sóc mỗi ngày


Bản năng để duy trì nòi giống

Hình thành khi tạo hóa sinh ra

Nên phụ nữ luôn luôn thực dụng

Để sinh tồn và để sinh con


Lòng chung thủy không bao giờ có

Nếu một khi thiếu vắng đàn ông

Người phụ nữ sẽ tìm cơ hội 

Họ muốn mình được sự quan tâm


Đàn ông đừng trách hờn phụ nữ

Nếu mình không lo được cái gì

Bởi điều đó chính là quy luật

Giúp loài người phát triển sinh sôi


Người phụ nữ chỉ yêu tha thiết

Với người từng chu cấp, nuông chiều

Nhưng một khi không còn điều đó

Họ rời đi tìm bến khác ngay


Là đàn ông phải hiểu điều này

Hãy trân quý nâng niu phụ nữ

Quan tâm và luôn ở cạnh bên

Cho người ta có sự yên lòng


Những lý tưởng tình yêu gì đó

Chẳng qua là tưởng tượng mà thôi

Khi cơn đói cồn cào trong bụng

Vạn câu thơ cũng chỉ bằng thừa


Ai từng đã cùng mình gian khổ

Người ấy là một tấm chân tình

Nên trân trọng những người như vậy

Để xây lên hạnh phúc gia đình.

DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ

 DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ

Tác giả Duy Sắc



Thơ như dòng nước êm đềm

Tự nhiên ta thả vào thêm tâm hồn

Làm thơ không cứ phải khôn

Luật thơ có lộn chẳng gì phải lo

Gieo vần từ nhỏ đến to

Chỉ cần nhịp điệu sao cho mượt mà

Mỗi một tiếng nói phát ra

Mình phải cảm nhận đó là lời thơ

Có những vần đục ý mờ

Gieo lên tăm tối bến bờ tương lai

Có những vần như thở dài

Gieo lên những tiếng bi ai cuộc đời

Có vần thanh thoát thảnh thơi

Gieo lên tiếng ấy thấy đời nhẹ tênh

Có vần như sóng lênh đênh

Tiếng kêu cuộc sống gập gềnh gian nan

Có vần đọc rất là sang

Lụa là gấm vóc, ngai vàng đế vương

Có vần là khúc yêu đương

Cất lên khúc hát vui đường ái ân

Có vần thắm đượm nghĩa nhân

Tiếng nói thân ái ta cần giúp nhau

Có vần trằn trọc nỗi đau

Tiếng khóc vì phải xa nhau muôn trùng

Có vần mưa gió bão bùng

Tiếng kêu như muốn nổ tung đời mình,...

Thơ như một nàng tiên xinh

Nếu ta chung tình đời sẽ như thơ

Thơ như là làn hơi thở

Như là dòng nước chảy ở đầu nguồn

Tự nhiên nó sẽ trào tuôn

Cố gò cố ép thơ buồn bỏ đi

Luật thơ nào có nghĩa gì

Làm thơ chớ nghĩ luật nhiều làm chi

Thích viết thì cứ viết đi

Bất cứ thứ gì cũng sẽ thành thơ

Quan trọng là bụng phải no

Nếu đói thì khó để mà làm thơ.

TRÚ ĐÔNG

 TRÚ ĐÔNG 



Nắng ấm mùa xuân đã rọi

Những đàn chim cất tiếng gọi trên cao

Hạc đang bay ở chốn nao

Để ta thổn thức ra vào ngóng trông

Khi nào em đến trú đông

Anh nhìn thấy được dáng hồng lượn bay

Vắng em vào dịp xuân này

Rượu dù cố uống cho say ích gì

Vì sao em lại bay đi

Hay là đã có chuyện gì khó khăn

Phương nam nào thiếu miếng ăn

Sông sâu, biển mặn cá tôm rất nhiều

Đồng Tháp sen nở yêu kiều

Vĩnh Long hoa trái bao nhiêu là vườn

Long An lúa chín vàng ươm

Cần Thơ nườm nượp ghe thuyền trên sông

Kênh ngã bảy rộng mênh mông

Chợ nổi tấp nập nhìn không thấy bờ

Kiên Giang cảnh đẹp nên thơ

Cà Mau hun hút mộng mơ rừng tràm

Về Bạc Liêu nghe mà ham

Mấy câu vọng cổ nó làm chết mê

Miệt An Giang đẹp khỏi chê

Bà con đi lễ vía bà rất đông

Trà Vinh em có thích không

Sóc Trăng cũng thế khó lòng ra đi

Hậu Giang em ghé mấy khi

Tiền Giang anh sẽ dẫn đi mấy vòng

Hạc ơi em có biết không

Phương nam chín nhánh cửu long đẹp giàu

Em ở đâu hãy về mau

Mùa xuân vun đắp thêm màu phù sa

Về đi nối lại tình ta

Mình cùng chung một mái nhà bên nhau.


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT

 ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc 2006

Đêm Đà Lạt trời u buồn

Hàng thông rả rích đang tuôn nỗi sầu

Giờ mình chẳng biết đi đâu

Đi nhiều mỏi hết hai đầu gối chân


Yêu người người lại chẳng cần

Yêu mình thì thấy bản thân bất tài

Vậy giờ mình biết yêu ai

Không yêu rồi sẽ tương lai thế nào


Chợ đêm rực rỡ hoa đào

Trái cây tươi rói ngọt nào mùi hương

Khách du lịch đầy cả đường

Sao mình cảm thấy chán chường tấm thân


Tết nhất đang đến rất gần

Người ta rần rần mua sắm , vui chơi

Ta ngồi vẻ mặt chán đời

Liệu người ta có nói lời chê bai


Thôi mặc kệ, bỏ ngoài tai

Dù gì cũng phải nhịn thôi lúc này

Người ta khéo léo đôi tay

Họ làm ra được cái này cái kia


Tiền bạc họ kiếm lia chia 

Rủng rà rủng rỉnh nhìn kìa phát mê

Thân mình tay trắng ê chề

Tính nết cẩu thả lề mề lo ra


Sao mà sánh với người ta

Đúng mình thật là quá tệ trời ơi

Tại sao mình lại than trời

Than mình mới đúng chứ trời nào đây


Ô kìa trăng ở ngọn cây

Mày có thích Tết xuống đây chơi nào

Chắc chỉ mày chơi với tao

Tao không có một bạn nào hết trơn


Có mày tao sẽ vui hơn

Đêm xuân Đà Lạt cô đơn quá chừng.