Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NẮNG XUÂN

 NẮNG XUÂN

Duy Sac



Trời xuân đẹp, nắng Sài Gòn trong vắt

Những vườn hoa ngan ngát tỏa hương bay

Anh hẹn em ta đi ngắm hoa mai

Vì anh nhớ có chợ mai mới họp


Lần đầu hẹn, nên anh hơi hồi hộp

Thật không ngờ người đã dọn mai đi

Xấu hổ quá anh không biết nói gì

Đành phải dẫn em đi khu du lịch


Em hiểu chuyện nên không hề giận dỗi

Anh thấy mình có lỗi rất là nhiều

Ta tung tăng đi dạo suốt buổi chiều

Tình đầu đã khơi lên nhiều mộng ước


Mùa xuân ấy đúng là mùa xuân đẹp

Tình đôi ta như là một phép màu

Chắc cả đời mình chẳng thể quên nhau

Bởi vì mối Nghiệp Duyên này sâu nặng


Từng đã có đôi lần mình xa cách

Nhưng duyên kia lại dẫn dắt trở về

Nghĩ cũng lạ, mối tình này khó hiểu

Như người ta, họ đã bỏ nhau rồi


Anh vẫn biết, em còn vương vấn lắm

Nhưng dằn lòng giấu kín nó vào tim

Anh thì để vần thơ vào tâm sự

Cho mối tình lưu mãi đến mai sau.


Số phận mình dù gì cũng đã đau

Thôi cứ để cho nó đau thêm nữa

Đau để biết tình yêu kia là thật

Chứ không đau là tình ấy giả vờ.

CHỈ LÀ THƠ THÔI

 CHỈ LÀ THƠ THÔI

Duy Sac



Chỉ là thơ thôi em

Đọc cho vui thôi nhé

Nếu thơ mà thực tế

Là đời anh đã giàu


Thơ của anh rất nhiều

Em không biết được đâu

Anh mê thơ từ bé

Nên thơ luôn trong đầu


Anh làm thơ vì buồn

Vui là anh đi nhậu

Chỉ cần ngồi một tiếng

Có cả chục bài thơ


Anh làm thơ lung tung

Đa phần là than thở

Những mối tình dang dở

Cuộc sống kẻ cơ hàn


Thơ anh viết lan man

Phải yêu thơ mới hiểu

Bởi vì thơ anh lạ

Không như thơ người ta


Anh không biết luật thơ

Nên thơ anh lủng củng

Ý tứ lung tung lắm

Nhưng thơ cực kỳ hay


Chỉ là chữ múa may

Xào qua rồi xào lại

Đôi khi là nói xạo

Thơ nó chỉ vậy thôi


Yêu thơ đừng yêu người

Bởi người không giống thơ

Em yêu là em khổ

Rồi cả đời bơ vơ


Anh chưa từng in thơ

Bởi tiền anh không có

Mai này anh trúng số

Anh sẽ in ra đầy


Chỉ là thơ thôi em

Có cái gì mà hay

Ai làm mà chẳng được

Quan trọng là thích thôi


Khi em làm được rồi

Thơ người cũng thường thôi

Chẳng thơ nào hay cả

Đều là vì cái tôi

TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

 TÌNH YÊU CỦA CON GÁI

Duy Sac

Người con gái yêu bằng thực tế

Họ chỉ yêu khi nhận được gì

Họ quan trọng nhất là cảm xúc

Được quan tâm, chăm sóc mỗi ngày


Bản năng để duy trì nòi giống

Hình thành khi tạo hóa sinh ra

Nên phụ nữ luôn luôn thực dụng

Để sinh tồn và để sinh con


Lòng chung thủy không bao giờ có

Nếu một khi thiếu vắng đàn ông

Người phụ nữ sẽ tìm cơ hội 

Họ muốn mình được sự quan tâm


Đàn ông đừng trách hờn phụ nữ

Nếu mình không lo được cái gì

Bởi điều đó chính là quy luật

Giúp loài người phát triển sinh sôi


Người phụ nữ chỉ yêu tha thiết

Với người từng chu cấp, nuông chiều

Nhưng một khi không còn điều đó

Họ rời đi tìm bến khác ngay


Là đàn ông phải hiểu điều này

Hãy trân quý nâng niu phụ nữ

Quan tâm và luôn ở cạnh bên

Cho người ta có sự yên lòng


Những lý tưởng tình yêu gì đó

Chẳng qua là tưởng tượng mà thôi

Khi cơn đói cồn cào trong bụng

Vạn câu thơ cũng chỉ bằng thừa


Ai từng đã cùng mình gian khổ

Người ấy là một tấm chân tình

Nên trân trọng những người như vậy

Để xây lên hạnh phúc gia đình.

DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ

 DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ

Tác giả Duy Sắc



Thơ như dòng nước êm đềm

Tự nhiên ta thả vào thêm tâm hồn

Làm thơ không cứ phải khôn

Luật thơ có lộn chẳng gì phải lo

Gieo vần từ nhỏ đến to

Chỉ cần nhịp điệu sao cho mượt mà

Mỗi một tiếng nói phát ra

Mình phải cảm nhận đó là lời thơ

Có những vần đục ý mờ

Gieo lên tăm tối bến bờ tương lai

Có những vần như thở dài

Gieo lên những tiếng bi ai cuộc đời

Có vần thanh thoát thảnh thơi

Gieo lên tiếng ấy thấy đời nhẹ tênh

Có vần như sóng lênh đênh

Tiếng kêu cuộc sống gập gềnh gian nan

Có vần đọc rất là sang

Lụa là gấm vóc, ngai vàng đế vương

Có vần là khúc yêu đương

Cất lên khúc hát vui đường ái ân

Có vần thắm đượm nghĩa nhân

Tiếng nói thân ái ta cần giúp nhau

Có vần trằn trọc nỗi đau

Tiếng khóc vì phải xa nhau muôn trùng

Có vần mưa gió bão bùng

Tiếng kêu như muốn nổ tung đời mình,...

Thơ như một nàng tiên xinh

Nếu ta chung tình đời sẽ như thơ

Thơ như là làn hơi thở

Như là dòng nước chảy ở đầu nguồn

Tự nhiên nó sẽ trào tuôn

Cố gò cố ép thơ buồn bỏ đi

Luật thơ nào có nghĩa gì

Làm thơ chớ nghĩ luật nhiều làm chi

Thích viết thì cứ viết đi

Bất cứ thứ gì cũng sẽ thành thơ

Quan trọng là bụng phải no

Nếu đói thì khó để mà làm thơ.

TRÚ ĐÔNG

 TRÚ ĐÔNG 



Nắng ấm mùa xuân đã rọi

Những đàn chim cất tiếng gọi trên cao

Hạc đang bay ở chốn nao

Để ta thổn thức ra vào ngóng trông

Khi nào em đến trú đông

Anh nhìn thấy được dáng hồng lượn bay

Vắng em vào dịp xuân này

Rượu dù cố uống cho say ích gì

Vì sao em lại bay đi

Hay là đã có chuyện gì khó khăn

Phương nam nào thiếu miếng ăn

Sông sâu, biển mặn cá tôm rất nhiều

Đồng Tháp sen nở yêu kiều

Vĩnh Long hoa trái bao nhiêu là vườn

Long An lúa chín vàng ươm

Cần Thơ nườm nượp ghe thuyền trên sông

Kênh ngã bảy rộng mênh mông

Chợ nổi tấp nập nhìn không thấy bờ

Kiên Giang cảnh đẹp nên thơ

Cà Mau hun hút mộng mơ rừng tràm

Về Bạc Liêu nghe mà ham

Mấy câu vọng cổ nó làm chết mê

Miệt An Giang đẹp khỏi chê

Bà con đi lễ vía bà rất đông

Trà Vinh em có thích không

Sóc Trăng cũng thế khó lòng ra đi

Hậu Giang em ghé mấy khi

Tiền Giang anh sẽ dẫn đi mấy vòng

Hạc ơi em có biết không

Phương nam chín nhánh cửu long đẹp giàu

Em ở đâu hãy về mau

Mùa xuân vun đắp thêm màu phù sa

Về đi nối lại tình ta

Mình cùng chung một mái nhà bên nhau.


Nguyễn Duy Sắc 2018

ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT

 ĐÊM XUÂN ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc 2006

Đêm Đà Lạt trời u buồn

Hàng thông rả rích đang tuôn nỗi sầu

Giờ mình chẳng biết đi đâu

Đi nhiều mỏi hết hai đầu gối chân


Yêu người người lại chẳng cần

Yêu mình thì thấy bản thân bất tài

Vậy giờ mình biết yêu ai

Không yêu rồi sẽ tương lai thế nào


Chợ đêm rực rỡ hoa đào

Trái cây tươi rói ngọt nào mùi hương

Khách du lịch đầy cả đường

Sao mình cảm thấy chán chường tấm thân


Tết nhất đang đến rất gần

Người ta rần rần mua sắm , vui chơi

Ta ngồi vẻ mặt chán đời

Liệu người ta có nói lời chê bai


Thôi mặc kệ, bỏ ngoài tai

Dù gì cũng phải nhịn thôi lúc này

Người ta khéo léo đôi tay

Họ làm ra được cái này cái kia


Tiền bạc họ kiếm lia chia 

Rủng rà rủng rỉnh nhìn kìa phát mê

Thân mình tay trắng ê chề

Tính nết cẩu thả lề mề lo ra


Sao mà sánh với người ta

Đúng mình thật là quá tệ trời ơi

Tại sao mình lại than trời

Than mình mới đúng chứ trời nào đây


Ô kìa trăng ở ngọn cây

Mày có thích Tết xuống đây chơi nào

Chắc chỉ mày chơi với tao

Tao không có một bạn nào hết trơn


Có mày tao sẽ vui hơn

Đêm xuân Đà Lạt cô đơn quá chừng.

TÌNH YÊU DƯỚI ÁNH TRĂNG

 TÌNH YÊU DƯỚI ÁNH TRĂNG

( Hoa Phượng Đỏ xin kính tặng quý bạn đọc tác phẩm thơ nhỏ nhân dịp Trung Thu về, chúc mọi người hạnh phúc đoàn viên. Đây là một tác phẩm thơ tình mà tôi viết trong đêm nay 14 tháng 8 âm lịch năm Mậu Tuất 2018)

Chúng mình nhìn nhau nhé em

Để ánh trăng thèm tình của đôi ta

Cầm tay nhau hứa không xa

Nghĩa tình sẽ mãi mặn mà nồng sâu


Biết em chỉ mới tình đầu

Anh đã u sầu mấy mối tình xưa

Trải qua lắm trận gió mưa

Gặp em anh tỉnh như vừa ốm qua


Anh xin tặng em món quà

Chút để gọi là bày tỏ tâm tư

Chắc rằng em đã xem thư

Tình anh đã nói trong thư hết rồi


Em hãy ngồi xuống đi thôi

Mình uống trà rồi ăn bánh nướng nha!

Trà bắc vị rất đậm đà

Bánh thơm ngon lắm chúng ta dùng nào


Anh yêu em, em nghĩ sao

Dù có thế nào anh cũng nói ra

Tình cảm giữa hai chúng ta

Chắc có thể là duyên nợ khiến xui


Sao mà em lại không vui

Hay là em tủi, em buồn anh chăng

Có gì hãy cứ nói thẳng

Chỉ anh cùng với lại trăng biết à


Em bản tính rất thật thà

Việc nhà chăm chỉ, nết na lại hiền

Siêng năng cố gắng kiếm tiền

Có chí cầu tiến rất là đảm đang


Mình gặp nhau cũng trái ngang

Anh lại vội vàng nói tiếng yêu đương

Biết rằng em có mến thương

Nhưng bởi con đường mình lại không chung


Say rượu , anh nói lung tung

Em phải ngại ngùng khéo né tránh anh

Anh xin lỗi em chân thành

Thật sự tình đã chỉ dành cho em


Hôm nay, anh đến gặp em

Chỉ để nói tiếng yêu em thôi à

Thật ra chuyện của chúng ta

Anh cũng biết là sẽ chẳng đến đâu


Em cũng đừng quá âu sầu

Chớ nên suy nghĩ lo âu làm gì

Trung Thu ta cứ vui đi

Trăng đẹp như thế mấy khi trong đời


Anh và em ngồi đây chơi

Ta ngắm mây trời, ăn bánh cùng trăng

Trên kia nếu có chị Hằng

Chắc chị hiểu rằng anh rất yêu em


Trông kìa cả đám trẻ em

Chúng đang hồ hởi đi xem múa rồng

Phố ngoài kia cũng rất đông

Những chiếc đèn lồng mới đẹp làm sao


Trời trong, trăng sáng và cao

Dàn hoa Nguyệt Quế ngạt ngào toả hương

Người đi nhộn nhịp trên đường

Ta cũng ra đường chào đón Trung Thu


Bến Thành mình sẽ ngao du

Đồng Khởi, Nguyễn Huệ từ từ ngắm hoa

Bạch Đằng tản bộ dạo qua

Mình ngắm những toà cao ốc lung linh


Nay, anh trông em rất xinh

Mắt chan chứa tình , lắm nét vui tươi

Hình như em chưa có cười

Sao lại lặng người cứ mãi nhìn anh


Hay em lại giận dỗi anh

Nãy giờ chắc cũng do anh lắm lời

Nếu em không thích đi chơi

Hai ta nhìn trời thầm nguyện yêu nhau


- Duy Sac 23/09/2018 -

NHỚ THÁI BÌNH 2

 NHỚ THÁI BÌNH 2

Lâu rồi chưa thăm quê

Lòng cứ nao nao nhớ

Một thời từng thơ bé

Quê đã dưỡng nuôi mình.


Ôi quê hương Thái Bình

Dòng sông Hồng thân thiết

Luỹ tre làng mơ mộng

Tiếng sáo diều trên đê


Nhớ cành xoan đang nở

Nhớ những chùm dâu da

Chiều đông mưa rét mướt

Mẹ vất vả đồng xa


Nhớ con đường quốc lộ

Hàng bạch đàn reo ca

Mùa lúa vàng óng ả

Rơm no đám trâu già


Thái Bình ơi thân yêu

Làm sao ta quên được

Những điệu chèo ngọt mượt

Tiếng chuông hội chùa Keo


Quê hương là đất mẹ

Nơi mồ mả ông cha

Suốt đời luôn nhớ mãi

Thái Bình trong tim ta.


Duy Sắc.

THƠ NGÔN TÌNH SỐ 9

 THƠ NGÔN TÌNH 09

Thơ Duy Sắc



Em buồn ướt hết khoé mắt sầu

Lòng anh rả rích trận mưa ngâu

Vui cười một chút em yêu dấu

Cho cầu Ô Thước nối hai đầu


Anh yêu người lắm tặng một câu

Rằng em như trăng sáng trên đầu

Tình em anh mãi hoài chôn giấu

Chỉ đợi người ta chịu gật đầu


Tình ta ấp ủ đã dài lâu

Mưa gió đời nào xá chi đâu

Lòng em anh đã tường rất thấu

Nợ duyên ta chớ có cưỡng cầu


Đời anh sương gió lắm dãi dầu

Chữ tình nghĩ bạc hết tóc râu

Biết có bến nào cho neo đậu

Để những đêm về khỏi lo âu.

HẸN EM NGÀY HỘI NGỘ

 HẸN EM NGÀY HỘI NGỘ

Thơ Duy Sắc



Đời binh nghiệp gian nan vất vả

Bước giang hồ lang bạt đó đây

Ta đi khắp chốn đông tây

Tâm tư chỉ thấy chứa đầy cô đơn


Đường hành quân dãi dầu sương gió

Miếng lương khô ướt đẫm mồ hôi

Người yêu ở chốn xa xôi

Nhớ em anh chỉ biết ngồi mộng mơ


Lúc lâm trận, kiên trung quả cảm

Lòng vững vàng không thể chuyển lay

Kẻ thù rình rập đêm ngày

Quê hương không thể phút giây bất ngờ


Nếu em yêu hãy chờ đợi nhé

Hẹn một ngày ta sẽ chung đôi

Khi mà nhiệm vụ xong rồi

Chúng ta chung chén giao bôi xuân này.

TINH NGHỊCH

 TINH NGHICH

Duy Sac



Vào một đêm tĩnh mịch

Hai ta cùng nhau nghịch

Tim rung lên thình thịch

Em vui cười thỏa thích

Anh cũng cười khúc khích

Không gian cùng nhúc nhích

Mình thi nhau về đích

Để xem ai vô địch

Thế rồi ta xích mích

Mình tranh nhau đả kích

Ngoài trời mưa rả rích

Tiếng nước rơi lịch bịch

Tiếng mèo kêu nguy kịch

Muỗi vo ve đòi chích

Thời gian trôi vô ích

Cuộc vui thành đối địch

Mình đánh nhau bình bịch

Tình yêu thành thảm kịch

Mỗi người một sở thích

Không còn như cổ tích

Đời từ đây cô tịch

Đêm vẫn còn tĩnh mịch

Không còn nghe tiếng nghịch

Đúng là đời lố bịch

Yêu cho thêm xiềng xích

Sống sao cho có ích

Nếu không đời vô ích


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CÀNH MAI XUÂN

 CÀNH MAI XUÂN



Em khoe sắc vàng trong nắng

Vui rộn ràng con phố vắng chiều hôm

Niềm vui của bác xe ôm

Nụ cười mẹ trẻ đang ôm con khờ


Cụ già say ngắm làm thơ

Bao cô thiếu nữ đợi chờ người yêu

Em không yểu điệu mỹ miều

Chỉ năm cánh mỏng bấy nhiêu đủ rồi


Nhuỵ vàng điểm chút cam thôi

Sắc hương giản dị không mồi chài ai

Thân em chỉ một cành mai

Nhỏ bé, khúc khuỷu, mảnh mai yếu mềm


Nhưng em cho đời đẹp thêm

Mùa xuân đang đến bên thềm nhà anh

Người ta cố vặt lá xanh

Muốn em dồn sức để dành nở hoa


Anh thấy thế là tội quá

Vì đời phải có lá hoa muôn màu


Duy Sac 2009

TẠI SAO EM HỎI

 TẠI SAO EM HỎI

Duy Sac 



Hồi anh đôi mươi 

Em đang ở đâu

Bây giờ em đến

Anh sắp bạc đầu

Tự nhiên em hỏi

Anh biết nói gì

Yêu thì yêu đi

Nói nhiều cho mệt

Anh đâu có biết

Tình không thể hiểu

Mà hiểu làm gì

Hiểu rồi lại chán

Kệ nó đi em

Mình vui là được

Ai nào biết trước

Biết đã khác rồi

Cứ thế nhé em

Không cần giải thích

Ai cũng thế mà

Đời là vay trả


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam