Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

AI ĐÃ TỪNG YÊU


 Ai đã từng yêu trong thầm lặng

Chắc hiểu được nỗi lòng của kẻ cô đơn

Có một người yêu không dám gọi tên

Chỉ biết khắc ghi hình bóng ở trong tim


Có loại tình yêu không thể gọi tên

Nhưng nó vẫn luôn âm thầm tồn tại

Thương người ta nhưng không mong người ta thương lại

Chỉ biết đứng nhìn và nhung nhớ về đêm


Dù biết số em nhưng không dám nhắn tin

Mỗi ngày dõi theo bóng em trên mạng

Nhớ mãi nơi từng có dấu chân em

Để rồi một hôm bồi hồi bật khóc


Ôi tình yêu, tại sao ta khổ

Có phải vì ta là kẻ lụy tình

Có phải ta chưa yêu bản thân mình

Nên mãi khổ đau thương người xa lạ


Ôi tình yêu, phải chăng là nghiệp

Duyên nợ nhiều đời vay trả trả vay

Ta thương một người sao lại đắng cay

Tình mà như vậy thật là ngang trái


Em có biết chăng có kẻ mãi chờ

Hơn chục năm rồi lòng còn vương vấn

Chỉ mong cho em một đời hạnh phúc

Chỉ biết cầu cho em mãi bình an.


Duy Sắc

ĐI ĂN CƯỚI

 ĐI ĂN CƯỚI

Duy Sắc 2012



Bạn mời cưới mà không tiền túi

Sang bà Tư hót hụi ngắn ngày

Phong bì cầm sẵn trong tay

Mượn liền áo ves khoác ngay lên mình


Soi gương thấy hôm nay mình lạ

Cái áo sang thay đổi ngoại hình

Thế này ai dám coi khinh

Oai phong chứ bộ, nào mình kém ai


Vào bàn tiệc thực đơn nhiều món

Mới nhìn thôi mà đã phát thèm

Cạnh bên có một cô em

Nhìn mình xong lại làm quen hỏi dò


Anh là bạn cô dâu hay rể

Mà sao em nhìn thấy quen quen

Hình như anh đứng lề đường

Mấy lần em ngoắc xe ôm đi rồi


Mình giật thót vờ như không hiểu

Rằng có khi em nhận lầm ai

Chứ anh bận tối mặt mày

Văn phòng máy lạnh chứ ai đứng đường


Em rằng chắc có khi nhầm lẫn

Người giống người cũng có đôi khi

Chẳng hay anh họ tên gì

Nếu mình thấy hợp thế thì làm quen


Thôi em ạ nay là đám cưới

Đến chung vui cùng với bạn bè

Cảm ơn em đã chẳng chê

Những lời chào hỏi thật là dễ thương


Màn đại lễ thật là hoành tráng

Đèn với hoa rực rỡ làm sao

Tình yêu gắn kết ngọt ngào

Trai tài, gái sắc kết giao duyên tình


Lúc lên tiệc món ngon thức lạ

Mình ngó qua miệng đã phát thèm

Tiếp tân đưa các món lên

Cả bàn chúc tụng tưng bừng niềm vui


Mình lặng lẽ gắp lia gắp lịa

Còn người ta từ tốn nhâm nhi

Lâu lâu mình ké cụng ly

Uống xong một ngụm tức thì lại ăn


Nhiều món quá, mùi thơm phưng phức

Mình bèn xin túi xốp bỏ vào

Để giành cho buổi hôm sau

Về nhà nhắm rượu giải sầu về đêm


Em bên cạnh cứ nhìn trố mắt

Rồi gắp thêm mấy miếng vào bao

Em rằng anh thích món nào

Em gom một cục vào bao đem về


Mình vui quá nên không hiểu ý

Em cứ nhìn tủm tỉm cười khì

Rằng anh hài hước quá đi

Ăn mừng không hết đem về nữa sao


Mình mặc kệ cứ vờ không hiểu

Miệng ngồm ngoàm cứ thế mà nhai

Lời rằng anh đói lâu ngày

Món ngon như vậy lâu nay chưa dùng


Tiệc cũng hết, em chào tạm biệt

Nụ cười duyên hóm hỉnh làm sao

Lời rằng em thấy thế nào

Ai mà ăn cưới bỏ bao đem về


Mình cúi mặt ê chề thèn thẹn

Rằng em ơi anh tiếc của thôi

Chứ người ta vứt hết rồi

Ngoài kia còn rất nhiều người thiếu ăn


Thôi tạm biệt cô em duyên dáng

Em cũng xinh và cũng có duyên

Nhưng anh bản tính ngu đần

Nếu em vướng phải khổ thân cả đời

HOA PHƯỢNG NGÀY XƯA

 HOA PHƯỢNG NGÀY XƯA

Duy Sắc 2008



Rời trường cũ, ta đi tìm giấc mộng

Những ước mơ đỏ như cánh Phượng Hồng

Trang vở trắng đã nhòe dòng lưu bút

Những tháng năm trong sáng tuổi học trò


Nay tiếng trống trường đâu vang giục giã

Con tim ta lại xao xuyến bồi hồi

Nhớ ánh mắt của em chiều hè ấy

Mối tình đầu vương vấn mãi chưa nguôi


Tình bè bạn, tình thầy trò còn đó

Nhưng hôm nay mỗi kẻ ở mỗi nơi

Ai còn nhớ những tháng năm kỷ niệm

Hay chỉ ta ôm mãi giấc mơ hồng


Ôi năm tháng như những dòng sông chảy

Bến bờ nào nơi ta đã từng qua

Đời chẳng khác cánh Lục Bình trôi mãi

Rồi mai đây ta phiêu dạt về đâu


Mới hôm qua còn hẹn ước bao điều

Tưởng như đã không thể nào thay đổi

Nhưng cũng chỉ là mấy dòng cảm xúc

Ta còn ta đối diện với đời ta.

TRÙNG QUANG MẠT VẬN

 TRÙNG QUANG MẠT VẬN

Duy Sac 2003

Quân Trần thất bại thảm thương

Rất nhiều danh tướng sa trường bỏ thây

Thế cục khó cách nào xoay

Vua tôi phải chạy hết vào Nghệ An

Tình hình quả thật nguy nan

Lương thực mỗi lúc lại càng tiêu hao

Giặc Minh tiến đánh ào ào

Khí thế vũ bão không gì thể ngăn

Biết bao khốn khổ, nhọc nhằn

Trùng Quang lo lắng vì quân ít dần

Vua bèn hội họp quần thần

Bàn mưu tính kế phản công trở về

Truyền rằng thế giặc chẻ tre

Chúng ta lại thiếu thuyền bè, ngựa, voi

Trương Phụ sắp đánh tới rồi

Chẳng lẽ chờ chúng đến nơi bắt mình

Bây giờ hội ý các khanh

Tìm xem có cách gì mà chống đây

Đặng Dung rằng cảnh tình này

Quân ta chắc khó có ai ngăn thù

Kính mong cùng với Quan Gia

Cho thần một nửa số quân hiện còn

Thần đem chút sức cỏn con

Toàn tâm toàn ý báo ơn Sơn Hà

Trương Phụ nếu tiến đánh ra

Trận này hắn phải bước qua xác thần

Trong lòng vua rất phân vân

Đi đi lại lại nhiều lần suy tư

Đặng Dung rằng nếu chần chừ

Thần e cơ hội kể như không còn

Bởi ta đã hết lương ăn

Rất nhiều tướng sỹ đầu hàng quân Minh

Kính mong thánh thượng thuận tình

Để thần cống hiến sức mình một phen

Mọi người căng thẳng hội đàm

Nguyễn Súy đứng dậy thưa rằng có tôi

Dù sao đường đã cùng rồi

Toàn tâm toàn ý đánh thôi sợ gì

Quan Gia xuống chiếu ngay đi

Nếu mà chậm trễ chắc là chết thôi

Vua rằng ta đã hiểu rồi

Đặng Dung, Nguyễn Súy bề tôi trung thành

Ta nghe theo ý các khanh

Bây giờ ta lệnh các người cầm quân

Cố sao vực dậy tinh thần

Đánh nhau một trận vẻ vang với đời

Ta tin tưởng ở hai ngươi

Hãy đi huy động hết người về đây

Quyết tâm đánh thắng trận này

Phải cho bọn giặc biết tay một lần

Hai ngươi hãy tập họp quân

Chỉnh đốn đội ngũ xong rồi xuất binh

Ta đây cùng với Triều Đình

Chắc là phải lánh tạm về Hóa Châu

Dung và Súy vái dập đầu

Trùng Quang lấy ấn ra trao hai người

Lời rằng nay phút tàn hơi

Ta hổ thẹn với nhiều đời tổ tông

Oai danh hào khí nghiệp Trần

Không ngờ con cháu phá tan hết rồi

Các khanh mau chóng đi thôi

Nếu mà thất bại là trời diệt ta

Xem như một dải Sơn Hà

Từ đây không thể về ta nữa rồi

Bây giờ ta phải đi đây

Các khanh bảo trọng, hẹn ngày thành công

Sau nhiều chiến thắng liên hoàn

Quân Minh ra vẻ là không sợ gì

Phụ rằng cái bọn man di

Lũ người như chúng khác gì cỏ cây

Cỏn con một cái xứ này

Cũng dám xưng Đế ra oai nữa à

Các ngươi bắt hết cho ta

Già , trẻ, lớn, bé, đàn bà không tha

Bắt về phục vụ Triều Ca

Vơ vét sạch sẽ lụa là, ngọc, châu

Kẻ nào còn dám đối đầu

Giết không thương tiếc, chặt đầu thị uy

Bỗng dưng thám mã báo về

Rằng là phát hiện hướng đi quân Trần

Khoảng chừng có bốn vạn quân

Thủy bộ hai hướng đến gần đại doanh

Phụ rằng một đám tàn quân

Chắc là bọn chúng không còn đường lui

Quân lương chắc cạn sạch rồi

Cho nên liều mạng đến đây nộp mình

Lệnh cho đánh trống điểm binh

Các tướng nhận lệnh điều hành ba quân

Đánh cho lũ mọi họ Trần

Không còn một mống quân nào thì thôi

Trong doanh trống đánh liên hồi

Quân Minh tập họp về nơi soái kỳ

Phụ rằng nay bọn man di

Lại dám tụ tập quay về đánh ta

Toàn quân ra cửa Sái Đà

Cùng ta giết giặc để mà lập công

Phụ liền khoác áo giáp đồng

Tay cầm trường kiếm thúc quân lên đường

Quân Minh đánh trống khoa trương

Ra sông Ái Tử giương buồm tấn công

Từ xa nhìn thấy quân Trần

Thần cơ đồng loạt ầm ầm nổ vang

Quân Trần dàn trận hàng ngang

Hai bên bắn pháo đì đoàng về nhau

Phụ cho thuyền lớn đi đầu

Lính dùng sang pháo bắn sang quân Trần

Đặng Dung ra lệnh cho quân

Dùng hỏa tiễn bắn vào thuyền giặc Minh

Hai bên xen kẽ đội hình

Thủy binh cận chiến lao vào chém nhau

Người lòi ruột, kẻ bay đầu

Giáo, gươm, va chạm tiếng kêu hãi hùng

Mấy giờ chém giết lung tung

Xác người lớp lớp ngẽn dòng con sông

Quân Trần càng đánh càng hăng

Trương Phụ thấy vậy lấy làm rất lo

Lệnh rằng lấy súng thần cơ

Bắn vào thuyền lớn cắm cờ Trùng Quang

Đặng Dung nhìn vậy bàng hoàng

Ra hiệu Nguyễn Súy lui quân trở về

Dung đem quân bộ rút đi

Hẹn với Nguyễn Súy hiệp đồng tấn công

Quân Minh bị bỏ giữa dòng

Bọn chúng đổ bộ tấn công lên bờ

Đặng Dung lùi tít ra xa

Ông cho binh phục ven bờ cỏ lau

Quân Minh sau trận đối đầu

Có phần mệt mỏi và hao hụt nhiều

Nhưng mà Phụ rất tự kiêu

Lệnh cho quân lính phải liều xông lên

Phụ ngồi ở giữa soái thuyền

Ngang nhiên uống rượu và xem hát hò

Đặng Dung quan sát từ xa

Ông dùng thuyền nhỏ bơi ra soái thuyền

Trăm quân cảm tử xông lên

Tay cầm đoản kiếm lao vào rất nhanh

Phụ đang thưởng thức đàn tranh

Bỗng nhiên một toán lính canh chạy vào

Rằng là thích khách cầm đao

Chúng đã giết chết biết bao nhiêu người

Tướng quân mau chạy đi thôi

Quân ta bị phục binh rồi , rất nguy

Phụ liền rút kiếm tức thì

Đặng Dung nhảy đến giết đi mấy người

Dung nhìn thấy Phụ bèn cười

Rằng nay ta phải giết ngươi báo thù

Phụ rằng ngươi bớt ba hoa

Kẻo không lại biến thành ma bây giờ

Đúng là ngươi có gan to

Quỷ kế dẫn dụ quân ta lên bờ

Nhưng nay ngươi đối diện ta

E rằng mi sẽ khó mà thoát thân

Dung liền xông tới bất thần

Song đao vun vút tấn công liên hồi

Phụ nào có phải dễ chơi

Hắn vung trường kiếm, xoay người phản công

Đôi bên giáp chiến nhiều vòng

Hơn ba mươi hiệp chưa phân rõ tài

Đặng Dung đánh rất hăng say

Song đao uyển chuyển múa may không ngừng

Phụ là tướng giỏi võ công

Cho nên đánh trả đến cùng chẳng thua

Đột nhiên Phụ ngó trên bờ

Thấy quân Minh bị đánh thua chạy dài

Tình hình có vẻ không hay

Phụ nhún người phóng xuống ngay một thuyền

Lính chèo một mạch như điên

Đặng Dung thấy vậy xuống thuyền đuổi theo

Giữa dòng, thuyền gãy tay chèo

Đặng Dung tiếc nuối nhìn theo mà buồn

Bất ngờ Trương Phụ phản công

Chiến thuyền của giặc đánh vòng từ sau

Đặng Dung, quân ít đối đầu

Ông ra lệnh rút quân mau lên bờ

Quân Minh đánh trống reo hò

Đuổi theo một đoạn xong là rút ngay

Đặng Dung buồn bã cả ngày

Ông tìm Nguyễn Súy hỏi ngay quân tình

Hỏi dò quân lính xung quanh

Rằng là Nguyễn Súy sao đành bỏ ta

Bây giờ Trương Phụ chạy xa

Cơ hội giết hắn thế là công toi

Sau khi lên lại bờ rồi

Nguyễn Súy mới đến tới nơi than rằng

Quân Minh chúng đánh quá hăng

Quân ta ít quá, tôi đành thoái lui

Dù sao hắn cũng chạy rồi

Phần nhiều do lỗi của tôi chần chừ

Dung rằng đại sự đã hư

Xem như vận của nước ta tận rồi

Ta về củng cố lại thôi

Mọi việc phó mặc ý trời xem sao

Phụ về doanh trại thở phào

Hắn ta tức tối thét gào cả lên

Truyền rằng phải trả thù liền

Hoàng Trung nhận lệnh dẫn quân mở đường

Quân Minh bắn pháo khuếch trương

Hùng hùng hổ hổ như phường sói lang

Đặng Dung nói Nguyễn Súy rằng

Trận này chắc sẽ khó khăn vô cùng

Ngài xem có kế gì không

Liệu quân ta chống kẻ thù ra sao

Súy rằng chưa biết thế nào

Nhưng phải liều chết chứ sao bây giờ

Tôi cho thích khách của ta

Tiếp cận Trương Phụ để mà giết đi

Nhưng nay chưa có tin gì

Có lẽ bọn chúng đã đi luôn rồi

Phụ trong thuyền soái nghỉ ngơi

Thình lình có tiếng chân người rất êm

Cho nên Phụ cảnh giác liền

Hắn gọi quân lính đến bên dặn dò

Rằng theo linh cảm của ta

Hình như thích khách rất là gần đây

Chúng đang trên soái thuyền này

Các ngươi phải bắt về ngay tức thì

Kẻo mà chậm trễ là nguy

Bọn chúng phóng hỏa vậy thì chết ta

Nghe xong bọn lính tỏa ra

Chúng đi lùng sục chẳng chừa một nơi

Quả nhiên thích khách ba người

Họ đã ẩn nấp xong xuôi cả rồi

Chỉ chờ cơ hội mà thôi

Thế nhưng bại lộ hết rồi còn đâu

Phụ rằng bắt chúng khai mau

Kẻ nào ngoan cố, chém đầu treo lên

Hai người vội tự sát liền

Thích khách còn lại van xin thỉnh cầu

Phụ rằng mi hãy khai mau

Bọn người Nguyễn Súy chạy đâu cả rồi

Thích khách bèn kể đầu đuôi

Chỉ điểm vị trí nơi người của ta

Trương Phụ liền thả hắn ra

Ban cho vàng bạc gọi là thưởng công

Phụ truyền mau gọi Hoàng Trung

Về ngay dưới trướng để bàn quân cơ

Trung liền nhận lệnh quay về

Vội vàng vào trướng để nghe tình hình

Phụ rằng thân một tổng binh

Mi lại lơi lỏng canh phòng thế ư

Hay là mi bị mắt mờ

Suýt một chút nữa là ta mất đầu

Chuyện này mi giải thích sao

Thích khách chúng nó đã vào tận nơi

May ta phát hiện kịp thời

Nếu không thì đã đầu rơi không còn

Trung rằng trình với tướng quân

Tôi đang nhận lệnh đi tuần khắp nơi

Truy lùng bọn chúng nhiều ngày

Không ngờ thích khách đến ngay chỗ ngài

Chắc là Nguyễn Súy làm đây

Thật là tắc trách, xin ngài bỏ qua

Phụ rằng nói thế được à

Quân Pháp đâu dễ mà tha tội này

Nếu như ta chết hôm nay

Rồi ai ghánh trách nhiệm này thay ta

Tổng binh làm việc vậy à

Người đâu dẫn hắn đem ra pháp trường

Các người nhìn đó làm gương

Ba quân chuẩn bị lên đường theo ta

Lần này ta quyết không tha

Càn quét tất cả, chó gà diệt luôn

Quân Minh đồng loạt giương buồm

Truy lùng tìm diệt quân Trần khắp nơi

Đặng Dung biết được tin rồi

Liền cho quân đội rút lui vào rừng

Nguyễn Súy tìm gặp Đặng Dung

Hai quân kết hợp lại cùng với nhau

Súy rằng giặc đã bắc cầu

Vượt sông Ái Tử tiến sâu vào rừng

Chúng ta giờ cạn sạch lương

Tướng quân xem có con đường nào không

Ở đây chẳng có ruộng đồng

Làm sao lấy gạo nuôi quân bây giờ

Đặng Dung rằng quả đáng lo

Đành liều chết chứ bây giờ tính sao

Từ xa, quân báo chạy vào

Rằng Nguyễn Cảnh Dị đem theo quân về

Tàn binh lếch thếch lê thê

Ai cũng rách rưới thật là thảm thương

Dị rằng Mộc Thạnh chặn đường

Giặc Minh đông lắm không đương nổi rồi

Chúng ta tìm cách chạy thôi

Quan Gia không rõ hiện thời ở đâu

Ba người ai nấy cũng rầu

Bất ngờ Trương Phụ ở đâu xông vào

Quân Minh súng ống giương cao

Chúng dùng sang pháo bắn vào quân ta

Rơi vào tình thế bất ngờ

Tướng Nguyễn Cảnh Dị xông pha tuyến đầu

Đặng Dung yểm trợ phía sau

Tượng binh mười thớt bắt đầu xung phong

Hai quân giáp trận trên đồng

Giặc Minh bây chặt vòng trong vòng ngoài

Nguyễn Súy vội thoát đi ngay

Ông ta bỏ chạy thật nhanh vào rừng

Đặng Dung quyết tử kiên trung

Tướng Nguyễn Cảnh Dị anh hùng chẳng thua

Đánh nhau hết một canh giờ

Quân Minh đã giết quân ta rất nhiều

Biết mình sức chẳng bao nhiêu

Đặng Dung , Cảnh Dị đánh liều giải vây

Nhưng mà tình thế lúc này

Anh hùng cũng phải bó tay thật rồi

Giặc Minh bố ráp khắp nơi

Thần cơ, sang pháo bắn người tan thây

Cánh đồng xác chết phơi đầy

Đặng Dung, Cảnh Dị phá vây không thành

Tiếc cho hai đấng hùng anh

Sa cơ nên đã trở thành tù binh

Sau khi làm chủ tình hình

Trương Phụ cho giết hàng binh rất nhiều

Phụ nhìn Cảnh Dị mới trêu

Rằng trang dũng tướng Trần Triều đây sao

Hôm nay đáng mặt anh hào

Nếu ngươi muốn sống hãy mau đầu hàng

Rồi đây ta bắt Trùng Quang

Vua tôi cả lũ về làm gia nô

Nghe đồn Giao Chỉ năm xưa

Đánh bại Mông Cổ uy danh lắm mà

Rồi thì Hào Khí Đông A

Sao nay nông nỗi lại ra thế này

Đại Minh Thiên Tử ta đây

Có lòng nhân đức thương người thế cô

Ngô Hoàng từng có dặn dò

Rằng ta phải biết chăm lo dân tình

Tránh cho các cuộc đao binh

Để trăm họ được thái bình làm ăn

Bọn Hồ cùng với bọn Trần

Không biết liệu sức cho nên khổ đời

Ngươi hàng thì sẽ sống thôi

Ta cho ngươi hưởng cuộc đời ấm no

Nếu như ngoan cố hồ đồ

Ta sẽ tùng xẻo xong là lột da

Phụ cười ra tiếng khà khà

Vẻ rất tự mãn tỏ ra khinh người

Dị rằng ta muốn giết ngươi

Nhưng mà đáng tiếc ý trời chưa cho

Hôm nay thất thế sa cơ

Người nam anh dũng há mà sợ chi

Chết thì chết có là gì

Nếu ta còn sống sẽ đi báo thù

Nhục này hận đến ngàn thu

Muôn dân Đại Việt sẽ thù các ngươi

Nước ta không có thiếu người

Anh hùng có ở khắp nơi rất nhiều

Xem ngươi cười được bao lâu

Ta dù có chết chẳng đầu hàng mi

Phụ rằng ngươi quá ngu si

Chết rồi thì biết cái gì nữa đây

Người đâu treo hắn lên cây

Moi gan, mổ bụng, thịt bày ra mâm

Kẻ nào còn dám lắm mồm

Lăng trì xử trảm bỏ trong vạc dầu

Cảnh Dị bị chết khổ đau

Một trang dũng tướng hàng đầu hy sinh

Anh hùng vì nước quên mình

Trùng Quang mạt vận sử xanh u buồn.


#sangtaonoidung

#kiemtientunoidung

#nangluongtichcuc

#cuocsongthuongngay

#xuhuongfacebook

#giadinh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

ĐŨA LỆCH

 ĐŨA LỆCH



Nhà anh vách gỗ, tôn thép nóng

Cạnh bên là cái vựa ve chai

Suốt ngày nghe họ bàn phế liệu

Cho nên anh chẳng dám yêu ai


Nhà em vách đá tường kiên cố

Ngói đỏ như son lợp mấy tầng

Môi trường trí thức dân cao học

Anh dám nào mơ đến duyên tình


Đôi mình đũa lệch nên cọc cạch

Em thương hại gì kẻ cơ hàn

Yêu anh em gánh thêm cái nghiệp

Em khổ, anh mang tiếng cả đời


Anh tuy hiểu biết vài cái chữ

Nhưng có là gì với người ta

Em cao sang quá anh không xứng

Em là nàng thơ cũng đẹp rồi


Chúc em sung sướng đời nhung gấm

Lên ngựa xuống xe hết một đời

Người ta trân trọng và yêu quý

Gấm vóc xa hoa phủ đầy nhà


Đời anh lang bạt như gió bụi

Mặt mũi nhuốc nhơ dáng lại hèn

Đỉa chẳng thể nào đeo chân hạc

Tình em anh sẽ viết thành thơ


Duy Sắc

BI KỊCH

 BI KỊCH



Chiều nay trúng số anh giàu

Tình xưa nghĩa cũ cũng đâu là gì

Có tiền anh chẳng sợ chi

Hết người nào dám khinh khi coi thường


Anh giàu chẳng thiếu người thương

Nên em đừng có xem thường hôm nay

Anh luôn ghi nhớ điều này

Rồi em sẽ thấy chiều nay anh giàu


Nhà em cũng có gì đâu

Chẳng qua chỉ có ba lầu bê tông

Anh không phải kẻ hẹp lòng

Nhưng anh trúng số anh không thèm nhìn


Em rằng anh nói linh tinh

Coi chừng khẩu nghiệp vạ mình khổ thân

Nói năng như kẻ tâm thần

Vừa lười vừa dốt đòi hơn ai giờ


Số à anh cứ việc mơ

Để em trống mắt xem mơ được gì

Nếu mà mơ chẳng được chi

Anh đừng đến gặp em mà cầu xin


Anh là một kẻ bạc tình

Chưa gì mà đã linh tinh thế rồi

Biến đi cho khuất mắt tôi

Đúng anh là một loại tồi khó ưa


Duy Sắc

TẠI SAO KHỔ

 


Tại sao đời mình khổ

Tội gì cứ than van

Cầu tứ phương thần thánh

Chắc cầu có được không


Tại ai mà mình khổ

Tại sao lại oán than

Thần thánh nào độ hết

Lời kêu cầu nhân gian


Cứ sống đời tử tế

Đối đãi nhau chân thành

Sẽ gặp được chân tình

Họa không bao giờ đến


So đo hay tính toán

Có chắc sẽ phần hơn

Hôm nay mình tưởng có

Mai này lại trắng tay


Ai chẳng từng lầm lỗi

Từng yếu hèn bao phen

Từng lời gian tiếng dối

Hãy thẳng thắn nhìn đời


Chẳng có gì phải tủi

Sợ gì mà phải che

Không làm điều trái Đạo

Cứ vui vẻ nhìn đời


Đời chỉ vô thường thôi

Rồi ta về cát bụi

Cầu bình an là đủ

Thương người và bao dung


Duy Sắc

TỦI THÂN QUÁ

 


Bao giờ mua nổi cái nhà

Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao

Đồng lương ít ỏi đáng bao

Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm


Tuổi già lại cứ tăng dần

Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn

Mơ làm gì được cao sang

Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân


Bao giờ hết cảnh nợ nần

Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài

Nên đâu dám mộng cùng ai

Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông


Buồn kia chỉ giấu trong lòng

Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời

Tuổi xanh chỉ biết rong chơi

Cho nên khi đến cuối đời trắng tay


Tại sao mình lại thế này

Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi

Nếu là phận phải chịu thôi

Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm


Nhìn người ăn uống mà thèm

Món ngon của lạ bày trên mâm đầy

Họ vui say đến ngất ngây

Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công


Mình đâu có tính đèo bồng

Háo danh mơ được làm ông làm bà

Chỉ mong như những người ta

Ước mơ về một mái nhà yên vui.


Nhìn em yêu nở nụ cười

Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng

Đôi mình dù chẳng cao sang

Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.


Duy Sắc

CHUYỆN TÂM LINH

 CHUYỆN TÂM LINH



Thế gian, những chuyện Tâm Linh

Đều là có thật nên mình phải tin

Đó là thế giới vô hình

Có từ nhiều kiếp tổ tiên lưu truyền


Cho nên các cụ dạy con

Ăn bậy thì được chứ đừng nói ngoa

Bởi vì mỗi tiếng thốt ra

Thần linh ở cạnh bên ta chứng liền


Muốn đời mình được bình yên

Đừng nên phán xét luyên thuyên chuyện người

Bởi ai cũng có số rồi

Nghiệp người ta vậy nên người ta mang


Mình không thân thuộc họ hàng

Không nên bàn tán kẻo mang vạ vào

Luật trời soi ở trên cao

Gieo nhân gặt quả chẳng bao giờ lầm


Mình lo tu dưỡng bản thân

Việc người chẳng có liên quan đến mình

Đừng nên bên trọng bên khinh

Bởi khinh người lại khinh mình mà thôi


Ngồi lê đôi mách lắm lời

Những gì ta phán ứng đời của ta

Đôi khi nghĩ chỉ đùa mà

Nhưng lời đã nói nó va vào mình


Ai tin vào chuyện Tâm Linh

Phải nên gìn giữ miệng mình cho ngay

Kẻo mà vạ gió tai bay

Bởi lời nói bậy từ ngay miệng mình


Duy Sắc

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

CHÂN LÝ HOANG ĐƯỜNG

 



Người xưa dõi mắt vào vũ trụ

Tự hỏi rằng ta đến từ đâu

Thế rồi nghĩ ra ngàn triết lý

Nó thành tôn giáo của muôn đời


Người nay dõi mắt vào vũ trụ

Lại hỏi rằng ta đến từ đâu

Rồi cho tôn giáo là mê tín

Khoa học văn minh mới đứng đầu


Vậy thì khoa học hay tôn giáo

Người ta tin tưởng ở cái nào

Thực tế cũng chỉ là tưởng tượng

Bởi vì con người chẳng sống lâu


Vũ trụ ngoài kia bao la rộng

Nghe đồn có hàng tỷ thiên hà

Thiên hà mà ta đang có mặt

Địa cầu như hạt bụi nhỏ nhoi


Người xưa lo sợ mình sẽ chết

Nên nghĩ ra nhiều thuật trường sinh

Bày vẽ pháp tu nhiều thể loại

Nhưng rồi cũng tắt thở lìa đời


Người nay cũng vậy đều sợ chết

Nghiên cứu thuốc thang kéo dài hơi

Thực phẩm chức năng rồi thuốc bổ

Nhưng ai cũng phải tắt lịm hơi


Chẳng có cái gì là chân lý

Chỉ là cái chết mãi chực chờ

Con người hay các loài sinh vật

Bụi về với bụi tất cả thôi


Duy Sắc

NƯỚC MẮT TÌNH XƯA

 


Trời chiều đỏ ánh hoàng hôn

Lòng buồn lơ đễnh thả hồn theo mây

Gió đang rung nhẹ ngọn cây

Ta nhìn chiếc lá đang bay giữa trời


Bỗng dưng trời nhẹ mưa rơi

Nước mưa ướt mặt ta cười với mưa

Tay ta với giọt nước đùa

Mắt trông vào chốn hư vô mơ màng


Bây giờ ta nợ tứ giăng

Bạn bè lánh mặt, người thân chẳng nhìn

Khi cần họ mới réo tên

Việc xong người lại bảo rằng đồ điên


Đời này hai chữ bạn hiền

Nó còn khi ở cạnh bên lúc giàu

Nghèo là chẳng thấy bạn đâu

Chỉ nghe tiếng xấu sau lưng họ bàn


Người thương ta lúc cơ hàn

Đó là phúc báu trời ban khó tìm

Người trao ta cả trái tim

Cả đời ta phải nhớ tình biết ơn


Đời này chẳng có gì buồn

Chẳng gì phải tủi phải hờn với ai

Soi gương nhìn mặt mỗi ngày

Tự mình sẽ hiểu vì ai khổ mình


Hôm nay bên trọng bên khinh

Ngày sau bên trọng lại khinh mặt mình

Ta tìm về với bên khinh

Bên khinh khinh lại mặt mình nhiều hơn


Tại vì vẩn đục tâm hồn

Nên ta tự đánh mất khôn của mình

Khơi trong gạn đục phân minh

Tâm hồn sáng lại là mình lại khôn


Mỗi người có một thần hồn

Giữ sao cho sáng và luôn yên bình

Còn đời dẫu nhục hay vinh

Chẳng qua số phận của mình mà thôi


Chiều mưa mát mẻ khí trời

Ta đi dầm dưới mưa rơi một mình

Trong đầu nghĩ ngợi linh tinh

Nước mưa như nước mắt tình năm xưa


Duy Sắc

ĐẾN CÕI THIỀN

 


Nửa đêm tĩnh tọa ngồi thiền

Xuất hồn đi đến cõi thiên thai nào

Nó đâu ở tít trên cao

Thần linh xuất hiện dẫn vào cõi mơ


Thần rằng con đã trở về

Từ nay con hết u mê nữa rồi

Luân hồi con sẽ thoát thôi

Khi mà vãn kiếp là đời trường sinh


Nhân gian đau khổ vì tình

Vì danh vì lợi nên tranh nhau hoài

Chẳng ai buông bỏ vì ai

Cho nên nhân quả luân hồi vòng xoay


Con tu về cõi trên này

Tương lai sáng lạng rồi đây an nhàn

Thần thông phép thuật ta ban

Muốn gì con chỉ dùng tâm biến thành


Con nên vững trí bền tâm

Vượt qua khổ ải về gần bên ta

Tìm về cõi Phật làm nhà

Muôn đời con sẽ như ta trường tồn


Thần đi ta mới hoàn hồn

Một vầng ánh sáng chiếu quanh thân mình

Xuyên qua hầm tối u minh

Ta về nhập lại xác mình tỉnh mơ


Hóa ra từ trước đến giờ 

Ai thiền cũng sẽ đều mơ giống mình

Mơ xong kể chuyện tâm linh

Bây giờ mình sẽ kể mình từng mơ


Duy Sắc

NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

 NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

Duy Sắc



Trẻ người non dạ nên yêu vội

Cảm xúc đầu đời nó trào dâng

Không lường được trước đời thay đổi

Tình lỡ mang theo vạn nỗi sầu


Nhân duyên tiền định bày nghịch cảnh

Mới gặp như thân tự kiếp nào

Hai người xa lạ sao lại mến

Định mệnh khiến xui một cuộc tình


Chẳng ai hiểu nổi sao lại thế

Đâu dễ dàng gì gặp được nhau

Tình kia như thể là sét đánh

Tưởng đâu bền chặt hết một đời


Phải chăng nghiệp lực từ muôn kiếp

Nên mới gặp nhau đã hút vào

Mặc dù gia đạo ta gìn giữ

Nhưng vẫn mang hoài một nỗi đau


Tình như ảo mộng hay ta ảo

Ta tự làm đau bản thân mình

Có thật hay chăng câu duyên nợ

Cái mối tình này đến từ đâu


Nửa đêm nằm nghĩ đời dâu bể

Chập chờn giấc ngủ nhớ về người

Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt

Giật mình nước mắt lại tuôn rơi


Câu thơ gửi gắm lời tâm sự

Một nỗi nhớ ai đến lạ kỳ

Người dưng sao mãi làm ta nhớ

Có phải là người hóa hồn ta


Đời sao kỳ lạ hay là mộng

Nó khiến ta mơ mãi một người

Người ta có chắc còn có nhớ

Hay chỉ mình ta nhớ mãi thôi