Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

TẠI SAO KHỔ

 


Tại sao đời mình khổ

Tội gì cứ than van

Cầu tứ phương thần thánh

Chắc cầu có được không


Tại ai mà mình khổ

Tại sao lại oán than

Thần thánh nào độ hết

Lời kêu cầu nhân gian


Cứ sống đời tử tế

Đối đãi nhau chân thành

Sẽ gặp được chân tình

Họa không bao giờ đến


So đo hay tính toán

Có chắc sẽ phần hơn

Hôm nay mình tưởng có

Mai này lại trắng tay


Ai chẳng từng lầm lỗi

Từng yếu hèn bao phen

Từng lời gian tiếng dối

Hãy thẳng thắn nhìn đời


Chẳng có gì phải tủi

Sợ gì mà phải che

Không làm điều trái Đạo

Cứ vui vẻ nhìn đời


Đời chỉ vô thường thôi

Rồi ta về cát bụi

Cầu bình an là đủ

Thương người và bao dung


Duy Sắc

TỦI THÂN QUÁ

 


Bao giờ mua nổi cái nhà

Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao

Đồng lương ít ỏi đáng bao

Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm


Tuổi già lại cứ tăng dần

Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn

Mơ làm gì được cao sang

Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân


Bao giờ hết cảnh nợ nần

Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài

Nên đâu dám mộng cùng ai

Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông


Buồn kia chỉ giấu trong lòng

Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời

Tuổi xanh chỉ biết rong chơi

Cho nên khi đến cuối đời trắng tay


Tại sao mình lại thế này

Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi

Nếu là phận phải chịu thôi

Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm


Nhìn người ăn uống mà thèm

Món ngon của lạ bày trên mâm đầy

Họ vui say đến ngất ngây

Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công


Mình đâu có tính đèo bồng

Háo danh mơ được làm ông làm bà

Chỉ mong như những người ta

Ước mơ về một mái nhà yên vui.


Nhìn em yêu nở nụ cười

Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng

Đôi mình dù chẳng cao sang

Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.


Duy Sắc

CHUYỆN TÂM LINH

 CHUYỆN TÂM LINH



Thế gian, những chuyện Tâm Linh

Đều là có thật nên mình phải tin

Đó là thế giới vô hình

Có từ nhiều kiếp tổ tiên lưu truyền


Cho nên các cụ dạy con

Ăn bậy thì được chứ đừng nói ngoa

Bởi vì mỗi tiếng thốt ra

Thần linh ở cạnh bên ta chứng liền


Muốn đời mình được bình yên

Đừng nên phán xét luyên thuyên chuyện người

Bởi ai cũng có số rồi

Nghiệp người ta vậy nên người ta mang


Mình không thân thuộc họ hàng

Không nên bàn tán kẻo mang vạ vào

Luật trời soi ở trên cao

Gieo nhân gặt quả chẳng bao giờ lầm


Mình lo tu dưỡng bản thân

Việc người chẳng có liên quan đến mình

Đừng nên bên trọng bên khinh

Bởi khinh người lại khinh mình mà thôi


Ngồi lê đôi mách lắm lời

Những gì ta phán ứng đời của ta

Đôi khi nghĩ chỉ đùa mà

Nhưng lời đã nói nó va vào mình


Ai tin vào chuyện Tâm Linh

Phải nên gìn giữ miệng mình cho ngay

Kẻo mà vạ gió tai bay

Bởi lời nói bậy từ ngay miệng mình


Duy Sắc

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

CHÂN LÝ HOANG ĐƯỜNG

 



Người xưa dõi mắt vào vũ trụ

Tự hỏi rằng ta đến từ đâu

Thế rồi nghĩ ra ngàn triết lý

Nó thành tôn giáo của muôn đời


Người nay dõi mắt vào vũ trụ

Lại hỏi rằng ta đến từ đâu

Rồi cho tôn giáo là mê tín

Khoa học văn minh mới đứng đầu


Vậy thì khoa học hay tôn giáo

Người ta tin tưởng ở cái nào

Thực tế cũng chỉ là tưởng tượng

Bởi vì con người chẳng sống lâu


Vũ trụ ngoài kia bao la rộng

Nghe đồn có hàng tỷ thiên hà

Thiên hà mà ta đang có mặt

Địa cầu như hạt bụi nhỏ nhoi


Người xưa lo sợ mình sẽ chết

Nên nghĩ ra nhiều thuật trường sinh

Bày vẽ pháp tu nhiều thể loại

Nhưng rồi cũng tắt thở lìa đời


Người nay cũng vậy đều sợ chết

Nghiên cứu thuốc thang kéo dài hơi

Thực phẩm chức năng rồi thuốc bổ

Nhưng ai cũng phải tắt lịm hơi


Chẳng có cái gì là chân lý

Chỉ là cái chết mãi chực chờ

Con người hay các loài sinh vật

Bụi về với bụi tất cả thôi


Duy Sắc

NƯỚC MẮT TÌNH XƯA

 


Trời chiều đỏ ánh hoàng hôn

Lòng buồn lơ đễnh thả hồn theo mây

Gió đang rung nhẹ ngọn cây

Ta nhìn chiếc lá đang bay giữa trời


Bỗng dưng trời nhẹ mưa rơi

Nước mưa ướt mặt ta cười với mưa

Tay ta với giọt nước đùa

Mắt trông vào chốn hư vô mơ màng


Bây giờ ta nợ tứ giăng

Bạn bè lánh mặt, người thân chẳng nhìn

Khi cần họ mới réo tên

Việc xong người lại bảo rằng đồ điên


Đời này hai chữ bạn hiền

Nó còn khi ở cạnh bên lúc giàu

Nghèo là chẳng thấy bạn đâu

Chỉ nghe tiếng xấu sau lưng họ bàn


Người thương ta lúc cơ hàn

Đó là phúc báu trời ban khó tìm

Người trao ta cả trái tim

Cả đời ta phải nhớ tình biết ơn


Đời này chẳng có gì buồn

Chẳng gì phải tủi phải hờn với ai

Soi gương nhìn mặt mỗi ngày

Tự mình sẽ hiểu vì ai khổ mình


Hôm nay bên trọng bên khinh

Ngày sau bên trọng lại khinh mặt mình

Ta tìm về với bên khinh

Bên khinh khinh lại mặt mình nhiều hơn


Tại vì vẩn đục tâm hồn

Nên ta tự đánh mất khôn của mình

Khơi trong gạn đục phân minh

Tâm hồn sáng lại là mình lại khôn


Mỗi người có một thần hồn

Giữ sao cho sáng và luôn yên bình

Còn đời dẫu nhục hay vinh

Chẳng qua số phận của mình mà thôi


Chiều mưa mát mẻ khí trời

Ta đi dầm dưới mưa rơi một mình

Trong đầu nghĩ ngợi linh tinh

Nước mưa như nước mắt tình năm xưa


Duy Sắc

ĐẾN CÕI THIỀN

 


Nửa đêm tĩnh tọa ngồi thiền

Xuất hồn đi đến cõi thiên thai nào

Nó đâu ở tít trên cao

Thần linh xuất hiện dẫn vào cõi mơ


Thần rằng con đã trở về

Từ nay con hết u mê nữa rồi

Luân hồi con sẽ thoát thôi

Khi mà vãn kiếp là đời trường sinh


Nhân gian đau khổ vì tình

Vì danh vì lợi nên tranh nhau hoài

Chẳng ai buông bỏ vì ai

Cho nên nhân quả luân hồi vòng xoay


Con tu về cõi trên này

Tương lai sáng lạng rồi đây an nhàn

Thần thông phép thuật ta ban

Muốn gì con chỉ dùng tâm biến thành


Con nên vững trí bền tâm

Vượt qua khổ ải về gần bên ta

Tìm về cõi Phật làm nhà

Muôn đời con sẽ như ta trường tồn


Thần đi ta mới hoàn hồn

Một vầng ánh sáng chiếu quanh thân mình

Xuyên qua hầm tối u minh

Ta về nhập lại xác mình tỉnh mơ


Hóa ra từ trước đến giờ 

Ai thiền cũng sẽ đều mơ giống mình

Mơ xong kể chuyện tâm linh

Bây giờ mình sẽ kể mình từng mơ


Duy Sắc

NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

 NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

Duy Sắc



Trẻ người non dạ nên yêu vội

Cảm xúc đầu đời nó trào dâng

Không lường được trước đời thay đổi

Tình lỡ mang theo vạn nỗi sầu


Nhân duyên tiền định bày nghịch cảnh

Mới gặp như thân tự kiếp nào

Hai người xa lạ sao lại mến

Định mệnh khiến xui một cuộc tình


Chẳng ai hiểu nổi sao lại thế

Đâu dễ dàng gì gặp được nhau

Tình kia như thể là sét đánh

Tưởng đâu bền chặt hết một đời


Phải chăng nghiệp lực từ muôn kiếp

Nên mới gặp nhau đã hút vào

Mặc dù gia đạo ta gìn giữ

Nhưng vẫn mang hoài một nỗi đau


Tình như ảo mộng hay ta ảo

Ta tự làm đau bản thân mình

Có thật hay chăng câu duyên nợ

Cái mối tình này đến từ đâu


Nửa đêm nằm nghĩ đời dâu bể

Chập chờn giấc ngủ nhớ về người

Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt

Giật mình nước mắt lại tuôn rơi


Câu thơ gửi gắm lời tâm sự

Một nỗi nhớ ai đến lạ kỳ

Người dưng sao mãi làm ta nhớ

Có phải là người hóa hồn ta


Đời sao kỳ lạ hay là mộng

Nó khiến ta mơ mãi một người

Người ta có chắc còn có nhớ

Hay chỉ mình ta nhớ mãi thôi

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

 KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

Duy Sac 2018



Còn thương còn luyến lưu tình

Hết thương ngoảnh mặt làm thinh với người

Tình yêu là mối duyên trời

Nợ vay tiền kiếp nhiều đời với nhau


Còn thương ý hợp tâm đầu

Hết thương mặc kệ ra sao thì tùy

Dứt tình ngoảnh mặt quay đi

Duyên kia đứt đoạn là vì đổi thay


Còn thương nhung nhớ tháng ngày

Hết thương tìm chỗ để thay thế vào

Thương cho người đến về sau

Họ phải bù đắp rất nhiều tổn thương


Còn thương còn muốn chung đường

Hết thương rẽ lối tìm đường khác đi

Vậy thương là ý nghĩa gì

Phải chăng lợi ích hết đi dứt tình


Dòng đời là chuỗi nhục vinh

Nhưng ai cũng mắc lưới tình đa đoan

Đắng cay vì chữ hợp tan

Đớn đau do bởi mất lòng tin nhau


Dòng đời trôi mãi về đâu

Tình người như những nhịp cầu mong manh

Qua cầu rút ván sao đành

Để cho tình nghĩa trở thành nỗi đau


Nào do phú quý sang giàu

Nào do danh phận mình cao hơn người

Hay tình như một trò chơi

Chán chơi nên bỏ lại người vì ta


Thanh xuân khi hết sẽ già

Quanh đi quẩn lại mình ta với đời

Khi mà đuối sức tàn hơi

Ai người bên cạnh cuối đời hỏi han


Còn duyên còn bạn cơ hàn

Hết duyên ta chỉ bẽ bàng với ta

Những câu tình nghĩa mặn mà

Sa cơ mới biết người ta nghĩ gì


Phải chăng phú quý biệt ly

Hay người thay đổi là vì cao sang

Do ta khốn khổ bần hàn

Nên người lo sợ ta liên lụy người


Mây cao gặp gió cao thôi

Ta là ngọn cỏ giữa trời nắng mưa

Môn đăng hộ đối xưa giờ

Danh gia vọng tộc mình mơ sao đành


Bạn hiền từ thuở tóc xanh

Miếng cơm, ổ bánh chia đôi đã từng

Hôm nay bạn giống người dưng

Do ta luôn nghĩ đã từng quen nhau


Ai đi về với sang giàu

Ai từng chia sẻ nỗi đau ngày nào

Ai thương ai biết là bao

Ai từng tiếc nuối ngẹn ngào vì thương


Phải chăng đời quá vô thường

Họa hay là phúc nó luôn tuần hoàn

Việc gì cũng có nguyên nhân

Nên ta phải biết tự thân tu mình


Ai từng bên trọng bên khinh

Ai từng đoạn nghĩa đoạn tình với ai

Ai từng nước mắt đêm dài

Ai từng nhung nhớ về ai cả đời

KHÔNG CÓ GÌ MÃI MÃI

 


Không có gì mãi mãi

Chỉ thời gian vô tình

Nên ta luôn chuẩn bị

Cho vạn sự đổi thay


Không có gì chắc chắn

Chỉ lòng ta kiên trì

Cứ đi theo định mệnh

Nó định hướng đời mình


Gió mưa rồi cũng dứt

Bão tố nào cũng yên

Chỉ cần ta vững chí

Lòng quyết tâm phải bền


Dù được hay là mất

Cũng khoảnh khắc nhất thời

Lòng ta hoài chấp niệm

Chỉ đau khổ mà thôi


Sang hèn hay bần tiện

Tất cả số phận rồi

Ta cố công vùng vẫy

Rồi chỉ vậy mà thôi


Câu Đức năng thắng số

Chỉ người có phúc dày

Nếu phúc ta nhỏ bé

Bình an mới là hay


Nhìn đời và hiểu mình

Từ mình hiểu cuộc đời

Có những người cao quý

Họ được chọn bởi trời


Đừng nên vì mê tín

Mà tự hủy hoại mình

Hiểu rõ câu nhân quả

Suy ra đời nhục vinh


Kiên trì và kiên định

Cố gắng hết sức mình

Việc mình làm mình biết

Đừng trái với Đạo Trời


Là phúc không là họa

Nếu họa khỏi trốn đâu

Trời kêu ai nấy dạ

Bởi vì đời vô thường


Thơ Duy Sắc

ĐỜI LÀ VẬY

 


Em buồn chi nữa, đời là vậy

Một phút huy hoàng có là chi

Hùng binh trăm vạn còn tan vỡ

Chút xíu tình ta nghĩa lý gì


Năm xưa ai đó từng lừng lẫy

Đế chế tung hoành khắp đông tây

Vòng xoay định mệnh càn một trận

Cơ đồ một thoáng tựa tro bay


Có gì phải tiếc về dĩ vãng

Nó đã suy tàn bởi nó thôi

Chẳng phải bởi ai gây như vậy

Tất cả đều do ý của trời


Đời người nhỏ bé như cát bụi

Triều đại suy vong cũng thế thôi

Hàng vạn năm qua đều như vậy

Ta quá nhỏ nhoi giữa đất trời


Chắc gì hiện tại là mãi mãi

Hay chỉ hôm nay nó vậy thôi

Vài cơn gió bụi là tan biến

Như những giấc mơ, chỉ hoang đường


Còn kia gạch đá phơi mưa nắng

Tàn tích một thời đã vinh quang

Người xưa không biết đi đâu hết

Điện ngọc cung vàng hóa gò hoang


Chỉ có thời gian là vĩnh cửu

Tình yêu cao đẹp ở Sử Thi

Giữ gìn son sắc câu thề ước

Ngàn năm còn mãi chuyện tình ta


Thơ Duy Sắc

ĐỜI PHIÊU DẠT

 


Đời gió bụi thân ta phiêu bạt

Một cánh bèo cứ mãi lênh đênh

Dưới trăng cạn chén một mình

Câu thơ ẩn chứa ân tình năm xưa


Rồi không biết đời về đâu nữa

Bước phong trần lầm lũi thế thôi

Hè sang tim lại bồi hồi

Nhìn cành hoa phượng đang rơi trong chiều


Ai muốn hiểu mình sao thì hiểu

Bởi mình không thể cấm được ai

Dòng đời dù ngắn hay dài

Ta là ta chẳng giống ai được rồi


Nhìn người ở ngoài kia lầm lũi

Cũng như ta lủi thủi tháng ngày

Chắc rằng họ cũng đắng cay

Cũng từng tủi nhục tháng ngày quạnh hiu


Bà bánh gánh mặt buồn tiu ngỉu

Nỗi lo trên nét mặt đăm chiêu

Tâm tư ẩn chứa bao điều

Miếng cơm manh áo chắt chiu tháng ngày


Cô gái trẻ buồn ai ngồi đấy

Mắt xa xăm đang ngóng đợi gì

Hay tình yêu đã biệt ly

Bây giờ kẻ ở người đi lạnh lùng


Hoàng hôn ấy một thời thơ mộng

Ta đã từng ấp ủ tình yêu

Hôm nay tuổi đã về chiều

Chiều hôm nào nữa còn chiều nhớ nhau


Thơ Duy Sắc

HOÀNG HÔN TÀN PHAI

 


Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


Thơ Duy Sắc

CƯỜI TỦM TỈM

 


Nửa đêm cười tủm tỉm

Càng nghĩ càng buồn cười

Thế là tủm tỉm cười

Cả đêm cười tủm tỉm


Nhớ người cười tủm tỉm

Đôi mắt cứ ngây ngô

Chẳng khác gì em bé

Hèn chi mà chẳng già


Nhìn em cười tủm tỉm

Mà mình cũng cười lây

Hai ta cười tủm tỉm

Ai vui có ai hay


Mỗi ngày cười tủm tỉm

Cuộc sống thật nhẹ nhàng

Tủm tỉm cười cười mãi

Ta vui mình ta hay


Thơ Duy Sắc